Giảng xưa lời khuyên




Giảng xưa lời khuyên

Nay tạm xác bài tường chơn lý
thấy đạo đồng có chí đến đây
nghỉ gì đâu thương nhớ đến thầy
đau đớn bấy châu rơi lã trã
thương những kẻ hiền từ có dạ
kẻ tu hành phải chịu dày bừa
rán lo tu đạm bạc muối dưa
cơn thiếu hụt cháo rau chấm chúc
chịu cay đắng cho qua một lúc
trời phật đâu có bỏ tôi hiền
thấy đời này gì bạc gì tiền
sa bể thẩm nhiều người lạc ngỏ
nên phật giáo phô trương rạng tỏ
rán lo tu đặng hưởng phước thừa
người hiền lương trời phật mến ưa
đừng sa ngã lo ăn lo ngủ
tôi áo não đôi lời nhắn nhũ
tứ đổ tường dãy tán nó đi
đặng bước lên cho kịp thời kỳ
cho kíp bước lên đường giải thoát
tăng nhơn đạo đắc thành chánh giác
trí hy sinh tài đức do thiên
cả tiến kêu nam nữ sĩ hiền
rán tìm kiếm cùng ông thượng cổ
khuyên bổn đạo về nhà suy nghỉ
tại hồng trần khó nổi thung dung
rán lo tu đặng dựa bóng tùng
cơn sóng gió đặng qua tay biến
nay đã thấy cơ quan biến chuyển
người không tu khó nổi ẩn thân
rán lo tu cho đặng tứ ân
về tịnh độ khỏi nơi khổ não
trên non tiên nhiều nơi quý báo
cảnh thất sơn quý báo ngọc ngà
rán lo tu tầm đạo thích ca
lúc hoạn nạn phật ra cứu độ
thương những kẻ có lòng ái mộ
bấy lâu nay xa cách đền vàng
phật thánh tiên chứng chiếu trên bàn
cho con thảo tu hành định đoạt
đến chừng đó ông bà không lạc
phật thánh tiên dìu dắt về trường
ra trận tiền huyền dịu phô trương
kẻ ác đức chết thôi vô số
rán chờ đợi cùng ông thượng cổ
ẩn bóng hồng chờ đợi cơ quan
sắp cơ binh cho được hoàn toàn
thầy trở lại khai tràng binh bị
nguyễn ra tay mới là ứng thí
xuất cơ binh tàu nhựt hoàn toàn
ra trận tiền phụng mạng lướt sang
đến chừng đó song tên lướt trận
ra trận tiền thương thầy giúp vận
lướt song tên cho đến bảng vàng
đức thích ca mở hội tràng an
cờ phụng mạng thích ca cao quý
đến chừng đó phật bà ra chỉ
thương những người đạo đức hoàn toàn
kẻ hung hăng nát biến thây phơi
người hiền đức được coi mây bạc
đừng ỉ thế làm hung làm ác
ai dưỡng nuôi chẳng kể tổ tiên
cả tiếng kêu kìa bớ người hiền
trên huyền diệu tu hành phát huệ
đừng để trể cho thân tòi tệ
rán xã thân công quả đền bồi
phật để dành cho có chổ ngồi
để dành sẵn chờ người biết phải
những lỗi lầm rán nên sữa cải
cho hoàn toàn hạnh phúc người xưa
đừng để cho đạo đức dày bừa
rồi mang lỗi quân thần phụ tử
kể từ nay nữ nam rán giữ
vợ với chồng ăn ở hoàn toàn
phận đàn bà hiền đức nghiêm trang
đừng lớn tiếng rầy rà chẳng tốt
dầu quấy phải chẳng nên thề thốt
rồi lỗi lầm chẳng có huệ đâu
uổn bấy lâu tu niệm khẩn cầu
đừng nóng giận đạo mầu mới tỏ
trí huyền vi người hiền còn đó
trong đợi chờ giúp vận con tiên
cả tiếng kêu kìa bớ sĩ hiền
định tâm trí kìa nơi quý báo
phật tiên thánh ra đời chỉ bảo
còn chi đâu mà nói rằng chưa
khổ với đau sắp đến không vừa
để đến việc ăn năn không kịp
rán lo tu từ đây cần kíp
cho khỏi đàng nước lửa trùng vây
rán một lòng tưởng đức phật thầy
thầy cứu độ khỏi nơi tai biến
việc hoạn nạn trời đà đã khiến
thiếu đức rồi phải chịu nát tan
rán xây lưng đâu cật hoàn toàn
chữ lục tự lần đeo cho chắc
đường sanh tử đổi thay nhứt khắc
lời dạy khuyên rán nhớ đừng quên
chừng lăng xăng tần hớn cao miên
chịu nạn khổ xa gần như một
đời khổ đến thiên cơ nói tột
ra giảng kinh hầu nhắc nhiều lần
đức thiên liên cai quản mở màng
trí quân tử huyền vi ứng thí
người có đức thiên liên mới bảnh
núi thiên liên để chứa người hiền
thoàn bát nhã đưa qua sông ngạn
để chừng đó người hiền mới bảnh
thấy nhà tiên cửa thánh đàng hoàng
bát nhã thoàn đông độ đưa sang
coi quý báo non tần hạnh phúc
rán tu niệm sữa tâm phàm tục
cho hoàn toàn hạnh phúc liễu bồi
lời nói năng chớ khá tục thô
sách thánh dạy người hiền trung hiếu
tâm sáng suốt mới là huyền dịu
tìm huyền vi thấy bóng chơn linh
đức thiên liên gọi ánh bình minh
không với có tại tâm nhơn đạo
thương những kẻ say cơn mùi đạo
phật thánh tiên tâm trí đắc thành
thì có ngày hội hiệp non xanh
đến chừng đó mới là quân tử
cảnh niết bàn tây phương phật ngự
xuống trần gian rạng rở trung thần
đặng trọn người hiền đức tứ ân
nhành dương liễu quan âm cứu khổ
nước bạch thủy nhờ ơn phật tổ
đạo phù trần cứu độ nhơn gian
cứu bá gia độ kẻ tu hành
đặng ngó thấy non tiên cực lạc
bấy lâu nay xuống trần hạ mạc
kẻ chơn tu mau kíp xuống đò
về non tiên ngọc bệ ấm no
long hoa hội tràng an thi cử
đức như lai ban cho bốn chữ
hửu sanh linh tài đức do thiên
trí huyền vi phụng mạng trận tiền
hửu tài đức cùng đô thị giả
tạo vật chất lầm tuồng mạc hạ
trí hiền nhân còn ẩn bên màng
đợi thời cơ giúp trận thiên ban
bấy lâu nay nằm chờ quá bận
chờ huyền vi thầy về giúp vận
ra chiến trường phụng mạng lục thông
cả tiếng kêu hiền sĩ non sông
chờ lộ dĩ sắc son tường tận
chờ đổi xây tuồn đời cũng cận
chờ trung quy nhất thống đường trào
đặng hoàn toàn ba lược sáu thau
rán ẩn lánh chờ ngày lịnh chúa
chừng biến chuyển thiên la lưới bủa
dẹp trùng vây phò chúa minh hoàng
kẻ gian ác thây nằm chật đất
đến chừng đó dổi xây vạn vật
lủ tà tây bỏ xác chất trồng
đừng có ham mến đất tiết vàng
nay chẳng khác như đời trụ kiệt
khổ với thảm càng ngày càng xiết
rán coi theo trong sám trạng trình
chớ nên vì dục thúc hi sinh
đừng nóng nảy rồi đây phải khổ
vàng vùi lấp cát bay phải lộ
chờ huyền vi lố cảnh đền vàng
thì sẵn sàng kèo cột lướt sang
cứ trực chỉ quăn neo đất việt
bóng tây liêu lìa cảnh xa khơi
kẻ trơn tu đặng sống coi đời
đừng thói trí lương tâm sao lãng
có đau khổ người tu mới rạng
đời hạ ngươn quan lộn với ma
sau không lo một dãy sang hà
đành phụ bạc tổ tiên đất nước
giữ sau khỏi ngọn gươm ba thướt
gái tiết trinh hiếu hạnh lo lường
đến thời kỳ phụng mạng cầm cương
nhớ hồi trước phụng kều lý đáng
rán chờ đợi người xưa tỏ rạng
thì hớn châu trở lại nhà minh
chờ trương lương hạn võ trạng trình
quy nhất thống trở về thánh giá
thầy trở về quyền khai tất cả
thì thất sơn nghe tiếng động vang
hội chư hầu tam giáo hoàn toàn
lập thế giới vựa cùng dân số
đến chừng đó nước ta đô hộ
sử với phân theo luật tiêu hà
ra trận tiền phụng mạng xong pha
ra trận thượng đặng tìm ngọc bệ
nhờ thất thập tam thiên đồ đệ
lập nhà châu phò tá tôn sư
rán đồng tâm lập nghiệp an cư
đồng nối trí cả kêu hùng trán
gương hiền đức còn ghi trên bảng
đấng trung cang nhờ bảng phong thần
chờ huyền vi mở hội các lân
ra chiến địa sử phân tàng bạo
đến chừng đó dẹp loài cầy cáo
có hổ thần đứng giữ cửa tiền
thấy đời nay vì bạc lọng quyền
chẳng có kể vì ông phật lực
nay đã thấy nhiều người hung ác
con mồ coi sau chẳng buồn rầu
thầy vì thương tất cả đâu đâu
lời thuyết pháp xa gần đều hiểu
tu cho đến vị lai kết liễu
thì được coi chư quốc long sa
được niết bàn về cỏi ta bà
đồng tạ vị an cư phật cảnh
hưởng phước huệ đài lầu thông thã
hội rồng tiên đứng giữa bệ tiền
phật định đoạt một giờ thống nhất
dắt hiền lương qua nơi khổ cực
kẻ hung hăng dao lại nam tàu
người hiền lương thần thánh quảng bao
cùng sổ bộ dao cho bắc đẩu
câu huyền sâu nào ai có dấu
không kiếm tìm sau rỏ huyền vi
nay cũng gần mở hội khoa kỳ
rán học hành đặng về cảnh củ
đừng nghỉ thế đua theo yểm cựu
rán xây lưng đâu cật một đàng
quyết trừ loài tiêu diệt tà gian
nền độc lập giữ miền đất việt
đến chừng đó phỉ tình nguyện ước
thấy lầu đài phú quý tỏ tường
ra trận tiền thọ ký tây phương
coi chư quốc tranh giành châu báo
trai gái ôi rán gìn lòng đạo
kể từ đây nhiều đạo rất linh
rán nghỉ suy cho rỏ kệ kinh
lời chơn chánh nghe qua sửa cải
ta xuống thế vì thương tất cả
bấy lâu nay dầy giã quân thần
tưởng nhớ phật sớm trưa cần lại
để đến việc thất sơn biến cải
quá phép tài thấy chết hằng hà
đến chừng đó con lại lạc cha
khắp bốn phía khói bay vần vũ
chừng hổn chiến có thầy giáo chủ
giặc chiến tranh vây phủ trùng trùng
đức quan âm đứng giữa không trung
quá phép thần cho trăm quan cựu
đặng dìu dắt tính đồ giáo chủ
kẻ nghịch trời chừng đó tiêu tan
sau đức thầy cảnh phật tây an
miền bổn láng ngài sau vui đẹp
hội nam nữ hai bên đào kép
cả chiến trường hứng cảnh hải hồ
cả tiếng kêu lục tự nam mô
tiếng chuôn bon vọng đồng kêu thúc
bấy lâu nay ơ hờ coi cúc
rán sữa sang cho đặng mình vàng
đừng ăn no ngủ kỷ mê mang
nay đã đến người tu lộ dĩ
mài gươm trí dẹp đàng tà mị
coi phật tiên quý báo non tây
sắc son nay phụng mạng kim lân
trên chúa ngự tôi nay phò tá
bên sông trước có nhiều thứ cá
cá nhiều con lớn quá dị kỳ
đường dàm nao sao lại khó đi
thứ cá lớn chờ người nghịch bạo
chừng biến chuyển hung hăng nuốt ráo
các cù lao sụp hết ầm ì
cửa mặt dưng chừng đó khó đi
phật lập tiểu trường an đại đạo
trong hang ca đống đồn tra khảo
ghe nối đuôi tới láng ông tà
thương nhơn sanh kẻ khóc người la
đến chừng đó bỏ ghe lội bộ
thương con nít càng lao càng khổ
mẹ lạc con nước mắt rưng rưng
trên nam gian lửa cháy tưng bừng
thương thầy chú cậu cô áo mết
đến chừng đó kéo la kéo lết
còn chi đâu áo mết với giày
thảm thương thay châu đốc nạn tai
đến chừng đó dĩ thành vô thủy
sau châu đốc mặt tình sử bỉ
trong nhà bàn thiên hạ đến đông
sách có câu vong giã nan tri
đến chừng đó ai còn ai mất
khuyên bá tánh rán tinh lời phật
thấy đời nay khờ dạy người ơi
dân cứ sau bạc nghĩa như vôi
lời chơn chánh không lo cải sửa
con nhiều cha đời này khó dạy
động lòng thầy thần thánh sầu bi
càng tiết thay cho kẻ vô ngì
thương hết sức về phần bài chỉ
thấy trần thế nhiều người không nghỉ
thêm nhiều lời cười nói quỉ ma
nào ngờ đâu là quỉ phật bà
xuống trần thế cứu dân chẳng xiết
đem đạo lý là truyền sự thiệt
dắt nhơn sanh cho khỏi tây u
chuột còn đây chưa thấy khổ đâu
chừng đức đích con trâu phá cổng
đến chừng đó thây phơi trồng đống
đời hạ ngươn tiêu diệt còn chi
đô thị giã mến chi lao lý
dưng sắc lịnh tây phương thọ ký
cứu bá gia cho khỏi miệng hùm
kẻ chơn tu thần thánh giúp dùm
đặng giải thoát hùm beo tây tượng
kẻ hung ác bấy lâu quạn dưỡng
nay để giành cho thú làm mồi
đạo còn đương lắm kẻ ra khơi
rán lục tự tu bòn tu mót
bấy lâu nay hoằn khai nặng giọt
nay nhìn xem khờn mẻ vết tì
kể từ nay đạo đức rán dồi
đừng cải cách nhiều điều tội lỗi
ngục trần gian nhiều điều phản bội
chờ những người nghịch bạo lòng tà
phạt những người bọi chúa phản cha
đồ nghịch bạo để chi vô ít
gốc ông cha ra đời nhắc tích
sau đem lòng phụ bạc thánh hiền
nhớ quan công kết nghĩa đào viên
lòng chánh trực trở về nhà hớn
trí quân tử dường như bánh chớn
chờ đến sau núi chổ ngọc ngà
mới biết rằng con phật con ma
gươm ba thướt trừ loài beo lợn
trên điện ngọc rồng mây chơi dởn
hội long vân tiên phật ca sang
kẻ gian ác thây phơi nhà bàn
người hiền đức đặng phò chơn chúa
chầu bệ ngọc tâu qua điện hạ
ra chiến trường phụng mạng chi sờn
được rạng danh chừng đó danh thươm
thì tỏ rạng lầu đài điện ngọc
người chơn tu chừng đó mới mầu
thì nhơn sanh mới biết thảnh thơi
người hạnh phúc cùng trung an hưởng
giờ còn đương vàng lộn với thau
cả tiến kêu hiền đức tu mi
rán ẩn lánh chờ ngày long hội
sống với phật giữ gìn ba mối
hạ bút thần chổi giọng vang ca
tạm mượng xác bán buôn ca hát
trong cho đến thời kỳ ngã bát
mới biết rằng thiện ác đáo đầu
chừng đến ngày áo nọ còn bâu
người quân tử nói theo chữ bửu
đến chừng đó người xưa không cựu
thì sĩ hiền mới rỏ nhạc âm
mùi hương bay phưởng phất thăng trầm
cảnh bát nhã xe loan phụng tán
đến chừng đó bốn phương ánh sáng
đức di đà chiếu diệu hào quan
chúa minh vương ngồi ngự ngai vàng
ngoài chư quốc lăng xăng giành dựt
đến chừng đó người tu đúng bực
coi phật tiên coi sử ngoại xâm
cả tiếng kêu ơi hỡi lạc lầm
đừng nhu nhược mê si vật chất
nước nam việt gần ngày phục quốc
rán mau chơn đặng có bước theo
qua thu đông khó bước khó chèo
chịu dồn dập xa nơi biển thẳm
nay đã thấy bán nhiều súng lạnh
không lo phương tìm thuốc sổ ra
để lậm ban khó trổ vậy mà
để nhiễm bệnh trổ ra hôi thúi
bởi say đấm theo trần mê muội
không đua bơi cho kịp một thời
phải tranh giành lấn bước theo đời
rồi xa ngã tưởng gì đạo đức
thương tất cả truyền ra nền đạo
nhờ lục thông khai mở huyền vi
kêu nhơn sanh bước đến khoa kỳ
tâm nhơn đạo từ bi độ tận
lòng quản đại nên ta quá hận
ẩn xác phàm dìu dắt gái trai
cả tiếng kêu gái sắc trai tài
tu hiểu nghĩa ngày kia mới đắc
lửa hồng liên phật dắt cho qua
đặng ngày sau còn gặp ông bà
nay sắp đến còn nhiều tai khổ
chừng nam gian sài gòn tiếng nổ
thì huê kỳ đức ý kéo qua
phật thánh tiên làm hội long hoa
đến chừng đó chúa ra sử bỉ
nay thu đông bước qua mậu tý
thấy nhơn sanh nghiệp trả trưa rồi
nhựt tàu qua nam việt phục hồi
thầy trở lại bắc nam hòa hiệp
kẻ phản quốc mới là thất nghiệp
cũng như ghiền hết nhựa táo nồi
chớ nên gì nống nải dân ôi
cao dài ra thích ca nối trí
đến chừng đó huỳnh long lộ dĩ
ra trận tiền bạch sĩ tiên sanh
theo huyền vi chừng đó rạng danh
nay phải chịu ngọn cờ lấn lướt
chừng ngó thấy ngọn gươm ba thướt
trốn nơi đâu cho khỏi lưới trời
bọn cường sang lìa cảnh xa khơi
đâu có đặng tự do đất nước
nay đã thấy còn đương quyền tước
còn lăng xăng ăn học vẽ dời
nghỉ an nam nhiều tiếng nhiều lời
được thế lực kể chi nghèo khó
ngục trần gian sẳn cầm để đó
tội phản sư há dể dung tha
đến thời kỳ đừng khóc đừng la
tài cán mấy tôi minh lương đống
làm cho kẻ hiền từ thất vọng
kẻ cháy nhà người lại tản cư
vợ xa chồng đói khó sứ người
kẻ rách rưới quần tơi áo tả
kẻ ác đức thánh thần để dạ
sau chết sình diều quạ móc moi
thấy cho đời chậu úp khó soi
nhìn cuộc thế hung hăng chán quá
còn ăn thua đương lúc xưng vương
giỏi tài ba ra bãi chiến trường
thây chật đất không ai cứu độ
kẻ hiền từ phật tiên mới hộ
người thiện căn mới đặng hửu duyên
thương những người biết tưởng thần quyền
ra chiến trận ba thau sáu lượt
phật thương mến hiền từ nhu nhược
ban đức ân y phục hoàn toàn
hội rồng tiên chừng đó ca sang
khắp bốn biển lô nhô rợn sống
ngựa nam bắc rước người nòi gióng
đờn năm giây kêu thúc lương hiền
cảnh đăng sơn chừng đó đặng yên
được ngó thấy đền vàng quý báo
nay xuống thế xây cơ máy tạo
kêu tính đồ hòa hảo tân châu
khuyên niệm phật ngày sau thấy phật
vọng chuôn thanh thấu đến long lầu
rán tìm kiếm điển quan huyền diệu
thương bá gia lo liệu hao mòn
gạo lúa đây có lúc không còn
đói khác này con ních thon don
chạy lạc hết không quần không áo
đến chừng dó không cơm không cháo
bọn lâu la dựt hết trần truồng
quần còn lưng trốn nhủi qua chuôn
chạy thất lạc tả tơi đáng khổ
phật thánh tiên thấy vậy châu mày
rán lo tu cho khỏi nạn tai
trời phật định chổ nào cũng khổ
chừng thất sơn có ba tiếng nổ
thì lăng xăng các nước á âu
phật thánh tiên mới quá phép mầu
bà nam hải hô thâu các nước
trên phật tổ hồ lô linh dược
quá phép mầu trừ giặc á âu
sau đào lư tài phép nhiệm mầu
khắp bốn phương lửa hồng nó đốt
các chư thần ôi thôi chạy tột
thả ó rằng lông lá dị kỳ
gặp người ta nó gấp nuốt đi
nhờ phật tổ quan âm thâu nó
phật tiên thánh hô phong quán võ
phép nào hơn bằng phật thánh tiên
cả tiếng kêu kìa bớ lương hiền
thả thuyền từ đến kêu cùng gọi
muốn tạm bỏ những đều danh lợi
thì mau chơn bước xuống chiếc đò
tới bến rồi hết đói tới no
miền cực lạc thanh nhàn thơ thảnh
được thảnh thơ tự tại thanh nhàn
thấy niết bàn phật ngự tây phan
được hạnh phúc một giờ kết liễu
nay xuống thế cơ quan huyền dịu
thương những người tầm đạo hiểu thông
cả tiếng kêu son sắc lạc hồng
lòng quản ái từ bi độ tận
nay đã đến huyền vi giúp vận
được rạng danh sáng xuốt hoàn toàn
kề non tiên xa lánh trần gian
dụng tâm hồng xác thân cao quí
sắc trào đình tây phương thọ ký
đặng thưởng ban sắc phục kim khôi
phật thánh tiên nhất thống phục hồi
đồng ngã bát cả dầu nghiêm nghỉ
bốn phía đồn quan trấn thủ dinh
sau sử phân xem thấy rùng mình
đạo gia nghị có ông trưởng lão
đến chừng đó sử phân người đạo
mới biết rằng ai chánh ai tà
dinh quan thẻ chừng dó khó qua
cửa cái dầu người hung khó tới
chùa công phủ ngày sau lặp lại
lặp cho rồi bảy nấc lầu chuôn
hội tam thanh giáo chủ lặp tuồng
chừng thành tựu ông ba làm xã
trào nam chánh quyền hành hai cả
quân xuất binh sắc phục kim ngân
hội bá quan văn võ công thần
chợ bổn láng ngày sau thành tựu
lập thế giới thích ca giáo chủ
phật thánh tiên sắp đặc cuộc cờ
hội bá quan binh bộ thượng thơ
tầm quan cựu đông tây trấn ải
lê văn việt trấn cửa long xuyên
châu đốc kia tiền nhậm cửa tiền
hà tiên đó có quan hùng dũng
đến chừng đó quy về nhất thống
nguyễn xuất binh trấn ải dàm nao
hội chung quy nhất thống một màu
đến chừng đó có quan thánh giá
chờ đến hội phong thần dựng bản
phật thánh tiên định đoạt phục hồi
nay còn chờ tạo quá thiên cơ
đợi sắc lịnh ngày sau tự tại
đến chừng đó nào đâu thất bại
lo tu hành đạo đức hoàn toàn
rán cần lo ăn học nghiêm trang
nghe tiếng ngọc giữ gìn lời thửa
sau trở về cảnh củ gặp ta
chúng nhơn sanh đặng vựa bóng hòa
đến chừng đó con tiên hết tục
phật tiên thánh chờ người hạnh phúc
cả tiếng kêu hỡi người lạc đàng
mau xuống đò ta hỡi đưa sang
lần theo dấu đặng về bảy núi
để chậm trể biết đâu mà lủi
tối dương gian mù mịt bảy ngày
vợ lạc chồng không biết không hây
đến chừng đó thay hồn đổi xác
có căn tiền vợ chồng không lạc
từ mặt dưng máu đỏ nhà bàn
sau ruộng đồng trống lỏng tan hoang
đến chừng đó đất đồng thành tựu
nay sắp đến phật thần lựa tuyển
đức quan âm bát nhã xuống phàm
xuống phàm gian lựa tuyển con tiên
người hiền đức bà ra cứu độ
trầu với thuốc từ đây phải bỏ
vật chất ăn bỏ bớt lần lần
không tốn tiền được nhẹ xác thân
muống theo phật thì mau chấm dứt
tửu tài sắc lánh đường khổ cực
đặng ngày sau coi luật triều đình
hội chiến trường phân sử rất minh
sau súng đạn tự nhiên hết nổ
chừng phật định nhà nam hết khổ
người hiền lương hạnh phúc vô cùng
các thần tiên ca hát không trung
hội tiên thánh ra oai sử đó
kẻ phản bội ngày sau lên án
sử bá đau khua lấy gươm vàng
kẻ tận trung phò chúa thiên nhan
sau gia khánh kể thôi vô số
kể hồi trào bắt đầu hội lộ
kể hồi nào bố thí nhà thương
kể hồi nào phá cây dọn đường
phật bắt tội kể như tào tháo
kẻ làm ác ngày sau tiêu ráo
lủ nào còn phật trấn tây ninh
sao làm tôi trở lại nước mình
trời đài đọ làm tôi mãng kíp
chờ đến ngày định đọt quốc gia
sau núi tô chứa kẻ phương xa
cảnh núi tượng tràng an đông độ
sau làm việc những người thượng cổ
hội người hiền sắc phục hoàn toàn
ngồi hai hàng ngó thấy nghiêm trang
miền núi sập để làm nhà việt
sau phân sử nhiều người quanh liệt
cảnh vạn hiền nhà việt thượng thơ
cỏi nam thiên bội châu minh đức
đến chừng đó lấy theo điều luật
hội tam thanh phân sử hẳn hồi
theo đạo nào đọc thử nghe coi
đến chừng đó nhiều thầy nhiều phái
kẻ chánh đạo có người chỉ dạy
vô ba tràng thuyết pháp nghe kinh
về pháp tràng ngó thấy sanh linh
đừng ỉ thế người tu nói giỏi
xác phàm tục tu hành học hỏi
nhờ ơn trên bang bố nhiệm mầu
phật thánh tiên chỉ rỏ huyền cơ
nếu chậm chơn e trể thời kỳ
mến trần thế kêu hoài không ngớt
kẻ giàu có cũng nên sang sớt
được phước lành hạnh phúc liễu bồi
làm đắc quả người đều hưởng phước
ích ai đặng giữ theo đều luật
cuộc hồng trần như thể miếng mồi
trời đâu cho nước lại hai ngôi
nay hiện thấy một nhà hai chủ
trời khiến cho tiêu diệt quỷ ma
có ai mà nhớ chúa nhớ cha
bởi sợ mất phần ăn sanh giặc
làm phạm tội nhiều điều quá ngặt
cũng tại vì đồng bạc đồng tiền
chẳng kể chi nhơn nghĩa thánh hiền
ai nuôi dưỡng nay giành ở bạc
chẳng khác gì hồi đời thập bát
nhắc chừng nào nhớ đến gia long
nhớ hồi nào đất láng ruộng đồng
hồi minh mạng gia long thất bắc
bị phản vương chúa mình mới mất
mất cơ đồ vì bởi nhà thương
chúa xa cơ nên chịu chiến trường
cũng vì bởi là loài phản bác
trong cho đến thời kỳ định đoạt
đức phụ hoàng ngự tại triều ca
nhớ vua nghiêu xã tắt sang hà
nay ông thuấn còn chờ minh mạng
xem phong cảnh nhà nam có trạng
ra dẫn đường giúp vận chúng ta
thấy cho đời bá tánh ngâm nga
nay đã thấy tuồn đời yến ẩm
đừng để trể gióng nòi chìm đấm
nhìn lạc hồng đau đớn vô cùng
bủa trùng vây sắp đến tứ tung
nhìn sanh chúng còn phân hai ngã
ta xuống thế thấy đời buồn bã
nhớ hồi xưa chịu giặc trung đô
hàng bá quan phải mất cơ đồ
sau vô bị giặc tần láng cháy
nó làm mộ cao miên khởi dậy
nên quân thần lên ở trên non
trên núi sam phần mộ vẫn còn
hàng quan cựu lăng ông còn tã
hồi ông quản kéo vô ngã bát
ông cầm binh chiêu mộ anh hùng
sau ông kéo sơn trung đống trại
quyết đánh đuổi tây phiên một trận
thầy biểu chờ cơ trời giúp vận
đời quản vương còn giặc kéo xâm
thầy mới than nói với quản thành
tính lập chúa láng linh cư ngụ
bá tánh nghe đi tìm rần rộ
kẻ tìm thầy lảnh phái quy y
đến thời kỳ thầy bước ra đi
đồ kỷ niệm giao cho cố quản
sau một lúc ông bà bật dạng
hiệu bửu sơn giao lại cậu nhu
con ở đây dìu dắt người tu
đặng giúp đở người tu cho tới
chừng xét đạo là ông ba thới
xét thông thiên hỏi đạo quốc vương
đạo nào mà không biết cúng giường
đạo vô nghĩa phật tiên chẳng dụng
bỏ mẹ cha ông bà không cúng
làm cho ta chán ngán thêm buồn
gì hồi xưa ra chín bổn tuồng
đủ kim cổ mới là tự giận
coi sám giảng rán ghi nhiều bận
rồi nghỉ suy mới biết giả chơn
người tu hành đạo đức ai hơn
chưa hiểu đạo cũng đừng bắt bẻ
ở láng trong ai là cấm thẻ
đồ chăn dân hành lý hoàn toàn
cửa cái dầu căn cứ đạo sang
xin gìn giữ căn đồ của phật
chiếc kim xuyến phật ông ai cất
nhớ hương đăng cổ phật đạo đèn
lúc năm canh nhớ đến mùng đen
mấy năm trường tà lơn lao lý
thấy bổn đạo nhiều người không nghỉ
nghỉ gian nan nhiều cảnh đoạn trường
bấy lâu nay xa cách quê hương
nay trở lại dắt đường chỉ ngỏ
thì noi theo dấu thỏ đường dê
nay cũng gần thầy sắp trở về
thì nam bắc một giờ kết liễu
kẻ trông ngóng nhiều người không hiểu
coi giảng kinh hết sức quá bàn
đố ai mà hiểu đặng cơ trời
năm tuất hợi bàn thôi quá tước
thương những kẻ hiền từ nhu nhược
tánh thiệt thà nghe nói phải tin
bàn thiên cơ lỗi với trạng trình
thương những kẻ nghèo nàng thất thiệt
miễn nhớ lòng trung hiếu hoàn toàn
người dân hèn sau cũng làm quan
đến chừng đó cũng không nhơn đạo
phật thánh tiên một giờ chỉ bảo
luật pháp trường quý báo vô cùng
nay thấy đời ích kẻ lòng trung
đừng để trễ nhơn ông suy sụp
phật tiên thánh ra tay xuống giúp
mở ách nô nhơn loại đồng bào
thiệt gióng nòi thì thương biết bao
quy nhất thống ra bề mới nổi
nay đã thấy nhiều điều quá lỗi
ỉ mạnh rồi chẳng kể thánh thần
nên trời đày mạc kíp cho dân
dòm tứ hướng chổ nào cũng khổ
trâu phá cổng không nơi không chổ
chạy làm sau cho đến sửu dần
qua đông rồi có tiếng vang râng
từ nam bắc đâu đâu cũng nổ
ba tiếng vang lập đời thượng cổ
cảnh thất sơn lộ vẽ đền vàng
tám chị hằng đứng trước ca sang
được mình chịu mình vàng son sắc
xem người tu tốt tươi hình vóc
sắc son tài huyền diệu như tiên
ra chiến trường phụng mạng chúa hiền
trước điện ngọc trân châu hổ phách
trên rồng phụng mừng vui một cách
đồng cùng nhau thưởng giải người hiền
hội trào ca trở lại căn tiền
đến chừng đó gặp đường lý đáng
khuyên bổn đạo tu hành phải rán
rán tu hành cư sĩ tại gia
sau có ngày hội hiệp ông bà
người bần đức ngày sau thông thả
đến chừng đó đặng coi phép lạ
rán lộc lừa đặng rạng sắc son
nếu pha chè tiêu diệt không còn
đừng da lợn nữa chay nữa mỡ
đến chừng đó không ai giúp đở
sau lạc đàng nước mắt rưng rưng
thấy năm chèo nổi dậy tưng bừng
nằm cản cửa chờ người hung ác
kẻ gian ác đi qua không thoát
thấy dẩy di lớn tợ cái xàng
nhờ mũi mung giây vải thầy bang
đình xuống bắt cứu người dương thế
rán tu niệm giữ gìn bốn bể
ngày ba thời rán nhớ nguyện cầu
phật thánh tiên chỉ nẻo cao sâu
nay tạm xác giúp dùm quan trấn
cứu nhơn sanh độ tận lương hiền
ngày tương lai hạnh phúc long xuyên
chừng phật định long xuyên dinh hiển
bên sông trước ngày sau nát biến
từ dàm nao ông chưởng kiến an
chiến tranh nhau chổ đó tan hoang
chừng phật định kiến an thành tựu
chừng có lịnh phất cờ giáo chủ
xuất cơ binh hòa hảo tân châu
đến chừng đó thầy hóa phép mầu
dàm ông chưởng có quan hửu cảnh
đến chừng đó hết ai làm bảnh
chùa kiến an thành tựu hoàn toàn
thảm thương thay châu đốc nạn tai
dòm thấy máu huyết lưu mãng địa
thấy thây nằm kinh hồn mất vía
hớn sim chà chệt lộn với tần
rán tu hành cho kịp bới dân
để đến việc yêu tinh nhiều cách
người chơn tu chẳng có bao nhiêu
ngày cúng lại đừng cho sái bữa
noi gương xưa ngọn đuốt từ bi
sau thuyền chèo mát nước vậy thì
chùa tây an vô thi công quả
đến chừng đó hai ông hai ngã
từ mặt dưng cửa cái cả dầu
con của ai kìa hởi đi đâu
có tờ giấy mới cho vô cửa
về đến đó phật còn chọn lựa
thiệt chơn tu mới đặng thảnh thơi
vì thương dân nên nói hết lời
thương con nít chết thôi vô số
không tội lỗi tạo nên đời khổ
đứa thiện căn thần thánh dắt dìu
thương con thơ bé nhỏ chít chiêu
đến chừng đó không cơm không cháo
chạy ra đồng ốc rau liếu láo
đứa thiện căn phật độ không sau
người tu hành đừng có ồ ào
rán hiền đức theo đi thượng cổ
sau con nít phật rơm một chổ
các chư thần rơm hết về non
rán tu niệm làm lành tác phước
ai cũng có tiền căn kíp trước
rán kíp này tội lỗi cho tiêu
nếu người tu đức hạnh không nhiều
thì phải chịu nạn tai nhồi quả
dầu nạn tai cũng đừng buồn bã
phật thánh tiên chưa đặng thảnh thơi
vì thương dân chịu nạn khổ hoài
nay phải chịu nhơn sanh nhạo bán
khuyên bổn đạo cứ hằng xem giảng
trời cầm cân thưởng phạt công bằng
cả tiếng kêu kìa bớ sĩ tăng
cần ảnh lánh dồi mài tâm trí
bàn cờ tướng cũng đà có lý
chờ pháo xe tướng sĩ hiệp thành
ra chiến trường phụng mạng non sanh
đưa kẻ nghịch ra nơi chiến địa
kẻ hung ác ngày sau khiếp vía
mới biết rằng phật thánh là ai
thấy thập tự rợn óc dùng mình
dòm ngó thấy bề cao chín thước
người hiền đức cuối đầu qua được
vô chiến trường phụng mạng chúa cha
nữ cùng nam một cảnh ta bà
đến chừng đó trở về căn gốc
nay sắp đến người tu để tóc
đến thời kỳ cho kịp huyền vi
để ngày sau buộc đá dằn chì
theo thượng cổ tóc râu cao quý
người dân quan ở trong binh bị
hớt tóc theo sắc phục ngoại bang
bởi cơ trời sắp đặc lớp lang
đây sắp đến nhiều màng giong gió
gióng hồng diệp nay đà còn đó
chờ thầy về sắp đặc chúng ta
đặng mà trừ các khứ binh tà
cho tiêu diệt những người hung ác
thấy thời cuộc thầy chưa định đoạt
rán chờ thời huyền diệu tôn sư
cả tiếng kêu lạc nghiệp an cư
xem sám giảng như bài toán đố
thấy trai gái có ngày tuyệt nộ
thương nhơn sanh tai nạn dập dìu
lớp âm dương tà dạo bàn môm
nhiều ngủ sắc màu cờ lẫm liệt
dặn đàn bà ngày sau phải biết
nó xuống trần dậm đất la vang
đàn bà phải cho được hoàn toàn
đồ rách rưới gói vô cho sẵn
người đàn ông trong nhà lẳn lặng
nó ghé nhà đồ rách lấy đưa
chồng của tôi bị bắt nảy giờ
xin mấy cậu cho tôi gửi gắm
nó kéo đi khỏi đường một dặm
cờ của thầy đi chót màu già
rán tu hành đặng tránh quỷ ma
trai oanh liệt đường trào mới đáng
đến chừng đó người hiền mới tạng
gái tiết trinh phụng mạng long lầu
lúc giờ khuya tưởng nhớ canh thâu
tưởng nhớ chúa quên ăn quên ngủ
ngồi thơ thẩn ngó về cảnh củ
mấy năm trường thầy tớ long đong
rán tìm cho gặp chủ nhơn ông
được cai quản hồn linh tự toại
sau sẽ có đức bà nam hải
cứu chúng sanh tự toại thanh nhàn
ta còn chờ sắc lịnh tây phan
lựa những kẻ hiền lương giúp vận
được sáng láng biển lang tinh tấn
chúng tâm hồn huyền diệu thiên liên
hãy nhớ căn bà mụ âu cơ
sanh trăm trứng hồi đời ngươn thủy
nhớ trưng chắc cùng bà trưng nhị
hai ngàn năm bàn cổ sơ khai
bấy lâu nay coi cúc độc tài
nên phải chịu xa cơ thất thế
cốt rồng tiên nào đâu tòi tệ
rán mau chơn cho kịp hội này
theo quan âm thẳng cánh tây phan
bà chiếu diệu long lầu phụng mạng
nay triều đình cơ quan sắp soạn
nghe tiếng chuôn văn dẵn long lầu
cuộc chiến tranh đến cũng không lâu
cờ phụng mạng tây phương tận thế
sắp ngôi vị minh hoàn thánh đế
đặng ra tài phụng mạng chiến tràng
ra trình đông quá hãy lướt sang
quyết cho đến bảng vàng thấu đáo
nhờ bồ tát quan âm chỉ bảo
sau sử phân có đức quan công
đến chừng đó quan võ hô phong
đặng cho kíp về nơi thánh giá
đến chừng đó thánh thần nguyện ướt
hội trào ca có lớp con tiên
kíp phù sinh được chấp ấn quyền
ra trận thượng đai vàng ấn ngọc
trí quân tử vào chầu ấn ngọc
hội chiến tràng phụng mạng quyền hoa
đặng sửa sang cho chúa thánh hoàng
chúa ra lịnh hết già hóa trẻ
tám mươi tuổi mới sanh con đẻ
thì không đau không bệnh không già
cảnh lầu đài phưởng phất thơm sang
ngày phật giáo xây lưng hợp tác
sau sẽ được thinh danh thơm ngát
được danh thơm lịch sử rạng ngờ
nhưng ngày giờ sắp đến dân ơi
lo tu tỉnh từ đây cần thiết
trời đã sắp hoàn toàn các việc
phật ra đời nói trước không sai
cũng gì đâu nên chịu nạn này
lòng bát ái dắt dìu sanh chúng
đặng cho kịp đúng giờ hùng dũng
hội long hoa đặng có trở về
tạm xác trần cầu chúc thôn quê
cùng giúp việc cho tròn phận sự
được hòa bình thuận trên cùng dưới
theo bóng hòa đuốt huệ soi đường
được sạch trong sáng tợ soi gương
cầu cho chúa lên ngôi cai trị
đến chừng đó cở già cao quý
hạ bút thần cầu chúc đâu đâu
ta trở lại giã từ lui gót…

nam mô a di đà phật {3 lần}


                 KỆ

  Kể từ phát nguyện tây phương
Làm bài kệ bái để thường sướng ca
     Mười phương cỏi phật ta bà
Phật vương thứ nhất di đà lớn thay
     Coi qua cỏi phật cao dày
Ao sen chín phẩm độ nay phàm trần
     Tôi xin cùng phật gửi mình
Một bề canh giữ làm lành mà thôi
     Phước lành như thể đấp bồi
Giữ lòng cho vẹn chiều mai không rời
     Giặn lòng niệm phật mấy người
Cầu cho thiên hạ bằng nay thái bình
     Cầu cho phật tổ chứng minh
Quan âm bồ tát an linh vấn vào
     Di lặc phật tổ nam trào
Chuẩn đề thiên mẫu thiên tàu chứng minh
     Thiên thủ hộ pháp anh linh
Chứng cho dệ tử cầu xin giữa trời

              Nam mô a di đà phật









Giảng xưa phật thầy tây an


Cơn buồn dạo tiết thanh minh
gẫm trong thế sự nhơn tình đổi thay
minh tâm thánh trước được bày
làm người suy cổ mới rày hiểu kim
gió đưa mây tạc đôi miền
sáng soi dạ ngọc cổ kim khác nào
mưa đơn gió kép ào ào
mây tàn thời tiết thương trào suy duy
năm lui năm khỉ bắc kỳ
phụng hoàn cất cánh nam nhi rỏ lòng
sông lang cá gọi nước ròng
chẳng nào nước lớn tàu dòng hết dây
thinh thinh gió lặng về tây
nhựt tàu lấp láng đày mây trập trùng
nhắc ra nước mắt chảy ròng
quê còn nhụy rụng hết dòng tham ô
bóng trăng rạng lặng cơ đồ
nguyệt tà trổ sám hùng nô bay đầu
cơ trời đã định về chiều
văn vương mất nạn thảm sầu lê dân
trăng tà trăng tựa trăng lành
để cho sao mộc trập chờn trở qua
đông thiên gió tạc mưa sa
thương cho lê thứ hằng hà thây phơi
ngồi buồn luận bút viết chơi
viết cho bá tánh biết đời loạn ly
ai làm nên nổi sầu bi
chồng nam vợ bắc suy duy gia đình
ai làm biến cố dạng hình
ai làm đến nổi gia đình tiêu tan
buồn buồn lụy ứa bầm gan
nhớ lời u lệ lầm thang dân lành
nhơn luân không giữ mà hành
trồng tre lộn gốc tan tành lê dân
đời nam không phải đời tần
cớ sau đốt sạch chôn dân mới kỳ
đời nam minh chúa vị kỳ
đời nam đâu có vị kỳ như ai
rần rần ó cắt cánh bay
làm sau ngó lại trở hài khuyên môn
đố ai mé nhánh cây khô
nó mà lên được hồng ngô thưởng tài
rựu ngon một chén rót hoài
đố ai biết được trí tài chi chi
bây giờ còn đó đường đi
sợ cho sau phải lội mà xuống sông
tân trào phế thất gia công
làm cho lũ kiến chòm ông giấy loàn
hỏi ông năm trước đi thoàn
bán buôn quá thực khắp toàn chư châu
bây giờ ông lại đi đâu
để cho lê thứ quản câu móc hàm
hỏi ông bán cá chợ dàm
bây giờ ông lại ăn làm nơi đâu
để cho đá bạc thảm sầu
tới chừng hội ngộ tại lầu thất sơn
hỏi ông coi thử tà lơn
bây giờ ông ở nguồn cơn không toàn
để cho dân chúng gian nan
chừng nào lập hội minh hoàng vậy ông
hỏi ông nơi chiếc xuồng vong
làm sau nước mắt còn ròng dày lâu
chừng nào sống dậy long châu
khuyên ông khá nói đuôi đầu tôi nghe
ông rằng trong túi vắng hoe
mùa xuân thì tới mùa hè thì lui
bây giờ thế sự còn vui
chừng gặp tuổi mùi bá tánh biết thân
chuối non vú ép mấy lần
cao dày lộn ruột có thân khó lòng
hỏi ông cho rỏ bá tòng
chừng nào thoát khỏi cái còng diêm vương
ông rằng chừng mạc nhà thương
ôn binh dấy loạn châu vương ra đời
hỏi ông cho rỏ cơ trời
chừng nào đổi chúa đổi đời vậy ông
ông rằng trời đất mên mông
chừng nào đủ sức quan công trở về
rủ nhau bắt chó đá dê
bôi mặt thằng hề bôi mặt trung quân
hỏi ông cho biết giữa chừng
chừng nào đở mặt dừng dưng hao mòn
ông rằng chưa lộ chữ son
quan công mới có chín con dưới trần
chừng nào thập nhị hiền thần
ngồi yên ra mặt âm thầm mới hây
hỏi ông cho biết vắn dày
chừng nào nước lớn ông chày ra đây
ông rằng chú hỏi là nhây
ba màu lặng mất ông thầy sạch trơn
sau giăng trăng lặng nguồn cơn
mực tàn quê lại lâm sơn trở về
hỏi rằng ông nói linh kê
hai con gà trống nó về con chi
ông rằng định chỉ bất kỳ
con dinh con kỷ nó đi con đầu
hỏi ông cho biết cao sâu
con gà nó gái khúc đầu hay đuôi
ông rằng chú hỏi cầu vui
nó gáy khúc duôi ra tới khúc đầu
hỏi ông cho biết chổ nào
con trâu phá cổng làm sao được về
ông rằng chú thiệt là quê
trâu vàng đụng chó nhà nghề tranh đương
hỏi thăm cho biết kỷ cương
hai bên quan ải đi đường nào vô
ông rằng gian trá chết khô
đường nam tứ trấn đi vô bắc thành
hỏi ông cho biết thiệt rành
tới đâu trở lại nói rành tôi nghe
ông rằng thằng ngóc trồng mè
mùa xuân nó tưới mùa hè chết khô
đường nam có tướng tài mô
ra đi đường bắc nó vô sài thành
hỏi ông một cội mấy nhành
xin ông nói lại cho rành trước sau
ông rằng chú hỏi tầm phào
một cây ba nhánh chổ nào đâu xa
hỏi ông đức phật thích ca
ở bên ấn độ qua đây làm gì
ông rằng chú hỏi thiệt kỳ
qua đây giáo đạo vậy thì cho dân
hỏi ông bơi chiếc xuồng bần
chừng nào ông xuống chúng dân nam kỳ
ông rằng xuồng đó khó đi
nó ưa xuống máy vậy thì chạy mau
hỏi ông cho biết chổ nào
tôi bận áo màu nào có chi không
ông rằng chú hỏi viễn dong
sợ sau chú gặp quan công bay đầu
hỏi ông cho dạ bớt sầu
chừng nào ông tiểu ôn hầu ra binh
ông rằng thằng đó không linh
sợ sau nó phải cua kình rã thây
hỏi ông cho biết chổ này
nam kỳ một sứ mấy thầy dạy dân
ông rằng tiền cựu hậu thân
cổ nhân có mặt hồn phân trăm hình
hỏi ông cho biết tâm tình
nam kỳ ba sứ thiên đình định đâu
ông rằng nam bắc một bầu
nữa sau trời định nam hầu đế vương
hỏi ông rằng mạc nhà thương
điên gì ứng hiện châu vương ra đời
ông rằng chú hỏi đổi dời
kỳ lân phụng gáy cơ trời là đây
đùng đùng ông mật dở bầy
thợ săn buôn phái cáo cầy rã xương
ông vàng tàn bóng như tương
sách đung về nạp châu vương làm đèn
hỏi ông còn chú thổi kèn
bây giờ chú lại đi rèn ở đâu
ông rằng nam bắc một bầu
vạn bang vị thảy nó trầu vua minh
hỏi ông có việc bất bình
xin ông phân tỏ tận tình tôi hay
ông rằng chú hỏi dong dày
tôi sai nó xuống cứu rày chúng sanh
hỏi ông dạy kẻ tu hành
sau ông làm việt bất lành vậy ông
ông rằng chú thiệt là ngông
con cho đường mật mới không ra lời
tôi cho roi giọt biết đời
đứa nào chịu nổi vậy thời mới nên
tôi cho cay đắng thiệt bền
đứa nào chịu nổi thì nên dân lành
đứa nào ưa bạc ưa tiền
ác hung độc hiểm tôi liền bỏ luôn
đứa nào giữ dạ qua chuôn
đứa nào không giữ ông vuông bạc đầu
hỏi ông cho rỏ nhiệm mầu
con hư ông có buồn rầu hây không
ông rằng phật tích tâm không
vô duyên thì chịu còn trong nổi gì
đứa nào mày mực quá lì
không cha không má không gì mất công
hỏi ông một việc viễn dong
tu hành đúng lý nên công bực nào
ông rằng ba bực tu mày
tam cang trung hiếu bực nào cũng nên
hỏi ông đạo phật tu bền
tu không chùa miễu có nên không là
ông rằng chú quá thiệt thà
đạo trung đạo hiếu hơn hòa ở trên
hỏi ông mấy bực xuống lên
tại sau phật thánh có tên dưới trần
ông rằng ma quỷ rần rần
ghi danh xưng phật xưng thần dối dân
hỏi ông tới đó mấy cân
tại sau phật thánh không phân cho rồi
ông rằng chú hỏi kỳ khoi
thánh thời bất chấp phật thôi vô hình
hỏi ông tu miễu tu đình
tới chừng đắc quả miễu đình thế nao
ông rằng tu hổn tu hào
tu lường tu gạt tu vào diêm la
hỏi ông tôi bận áo già
tôi đi bán sách vậy mà đặng không
ông rằng chú chẳng có thông
già không cái lý già không ở ngoài
già sau chú lại ăn mài
già ăn rau muống trồng khoai ngoài đồng
hỏi ông cho biết để lòng
chúng sanh cỏi thế chuỗi đồng nặng tay
kẻ thời trăm dắt lược cài
kẻ thời chặt tóc kẻ thôi xăm mình
kẻ thời uống có dạng hình
kẻ thời thắt óng người thời thắt lưng
ông rằng thới giới tưng bừng
dân nam bắt trước lưng chưng nước ngoài
thứ này sau chẳng có sài
để cho beo gấu nó rày phân thây
hỏi rằng thế giới ngày nay
chừng nào kinh đô dạy rày ông phân
ông rằng máy tạo xây dần
chừng nào đủ tướng đủ thần thì ra
hỏi ông một việc gần xa
chừng nào nhìn chúa nước nhà hồi quy
ông rằng chú hỏi làm chi
âm thinh biến động tây quy phật trời
chúa công còn hởi thảm thê
minh hoàn tuổi bé chưa về được đâu
hỏi ông đã một hồi lâu
bây giờ tôi hỏi đạo màu của ông
tu hành sám hối dày công
nội trong ba pháp ông thông pháp nào
ông rằng chánh pháp cổ trào
từ xưa để lại chỉ vào trong tâm
hỏi ông tụng niệm sau thành
ông rằng tụng niệm không tầm lý sâu
hỏi ông cho rỏ đuôi đầu
chữ tâm nó ẩn ở đâu vậy mà
ông rằng tra hỏi kê cà
thông ba sáu cửa chủ nhà tầm vương
hỏi ông tu niệm đốt hương
lại lên lại xuống phật thương chăng là
ông rằng không có chủ nhà
để cho sáu cửa vậy mà quỷ vô
dầu mà tụng niệm nam mô
niệm bao nhiêu niệm thân khô xác tà
hỏi ông tầm chủ rỏ ràng
còn trong tánh thiện lại càng ở đâu
ông rằng chú hỏi cơ cầu
tánh thương tánh nhớ tánh rầu tánh ăn
tánh nào làm việc nhỏ nhăn
ấy là tánh quỷ sáu căn loạn rồi
khi đi khi đứng khi ngồi
thành kính tưởng niệm vái hồi tạng vương
hỏi ông một việc cho tường
muốn trừ ngủ quỷ phải nương chổ nào
ông rằng bỏ hổn bỏ hào
bỏ hung bỏ giữ bỏ cào bỏ bơi
bỏ điều hờn giận hổ ngơi
bỏ điều tham ác tốt tươi thân mình
hỏi ông ngủ trượt dạng hình
chẳng hay năm thứ nó rình ở đâu
ông rằng nạn trượt đứng đầu
ra thêm khổ não buồn rầu là đây
chúng sanh trần thế tạo rây
nếu ai dứt đặng như thầy khó chi
hỏi ông trần thế mê ly
làm sau giữ đặng vậy thì hởi ông
ông rằng tôi cũng khóc ròng
phật còn mất nạn người không dễ gì
xá ông một xá tôi đi
trở về trốn khác tôi thì hỏi thăm
tưng bừng súng dậy ầm ầm
ông kêu ông giận cái tâm rán trì
nam mô hai chữ từ bi
tôi liền trở lại một khi non bồng
hỏi ông ông đá trập trồng
chẳng hay có biết mặt hồng có đâu
làm thinh tôi cũng buồn rầu
sơn thần lội tiếp ứng hầu lời phân
nói rằng còn ở am dân
chừng nào tôi viết phong trần sẽ ra
ông thanh ông tú mặt hoa
ông đô ông trấn ông ra năm nào
ông ba ông cả còn ngồi
khiến nên dân chúng lở bồi khó toan
mên mông mặt nước dậy tràng
ai mà trồng quýt lộn hàn với dâu
trái đời biển bạc non sông
thánh quy tại thế quan công phục hồi
gió trần gươm bạc than ôi
hai mươi mốt tuổi về ngôi yên hùng
ra oai lãnh án nguyên nhung
cùng quan đương giá thân trung giúp đời
nữa sau lấp biển chân trời
đào nguyên một cụm được thời xuống lên
ba mươi sáu cửa một tên
người tu đắc lý được lên thiên đàng
tam cang trung hiếu rán gìn
chánh nơi tà quỷ cho mình chánh tâm
cơ thăm thì họa diệt thăm
mình làm mình chịu để lầm cho ai
người khôn nói vắn biết dày
người ngu dầu nói hết bài ích chi
bớt đời lòng dạ tà khi
cho nên gát bút gát thi phật trời
vài năm thấy lộ việc đời
con ăn thịt mẹ vậy thời chỉnh ghê
nhiều điều ứng hiện ê hề
cha con không kể chợ quê tiêu tàng
chừng nào dân gặp hớn đàng
thì dân mới hết phàn nàng đắng đo
bây giờ còn mãng cam ro
rán tu bỏ việc ngõng cò trắng đen
cớ sau bèo lộn cùng sen
sen cao bèo thấp không chen được nào
cạng đời sấm xét mưa rào
không tu để dạ đặng về non tiên
đời này chê kẻ khùng điên
thấy người sang kẻ bạc tiền thì mê
gian phu dâm phụ ê chề
không kiên trời phật khinh chê thánh thần
ai nên biến loạn cỏi trần
trăm sầu ngàn thảm muôn phần khỏi lo
thanh minh trong tiết còn no
viết thơ một quyển đặng cho người đời
nam bang đấy lịnh phật trời
thiên ân huệ cỏi đời đời mới an
chừng nào mà đặng sữa sang
thì dân nam quốc mới an thân mình
cuối đầu giọng cáo thiên đình
cầu xin nhỏ phước thì bình cho dân

nam mô a di đà phật
                                 { 3 lần }



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kinh ông tiều lão

Tri lai bửu tích

Dưới bóng cọi tùng