Giảng tà lơn -lan thiên



 🙏GIẢNG TÀ LƠN


Tà Lơn bàn thạch tựa kề

Thảo ra một bổn đem về phàm dân.

Kể từ ở chốn dương trần

Năm Mùi, tháng Sửu, ngày Dần ra đi

Tuổi vừa khôn lớn một khi

Cha mẹ cũng đã dĩ qui huỳnh tuyền

Lòng ta luống những ưu phiền

Một mình trực tiết không phiền gió trăng

Trong mình cũng biết võ văn

Trải chơi thế cuộc tiếng văn giang hà

Ngùi ngùi nhớ chốn rừng già

Bâng khuâng tưởng Phật Thích Ca màu thoàn

Bây giờ ta những oan đàng

Đến sau mắc đọa rạt ràng cực thân

Làm sao thoát khỏi cõi trần

Về nơi trước quốc non Thần kiểng Tiên.

Bây giờ các việc đã yên

Tầm qua Phú Quốc tới nhà thợ Châu

Ơn người lượng cả cao sâu

Giúp cho tiền bạc kết hầu anh em,

Ở đặng nửa tháng đã quen

Phúc nghe người nói non Tiên hội đồng

Các nơi thoàn bá đùng đùng

Âu là sắp sửa tháp tùng ra đi

Anh thợ nghe nói một khi

Dọn đồ sắm sửa vậy thì đi luôn

Chú đi tôi cũng thảm buồn

Rạng ngày mùng Một xuống thuyền ra khơi.

Buồm trương đôi cánh tách vời

Sáu ngày đã tới tại nơi Cái Dầu

Thoàn vào đậu bến nghỉ ngơi

Rạng ngày mùng Bảy sang chơi trên bờ

Nhìn xem sơn thủy mờ mờ

Dạ còn bát ngát ngẩn ngơ đó mà

Trông cho đến chốn rừng già

Nương theo Đức Phật mới là phận xong

Bây giờ còn hỡi long đong

Cũng như thoàn bá giữa dòng bơ vơ

Ruột tằm mấy đoạn vò tơ

Biết nơi định trú cõi bờ là đâu?

Một mình ngồi nói giây lâu

Đoái nhìn bóng mát gần hầu xế qua

Âu là cấp xuống bôn ba

Thấy thoàn lên đó rất là nên đông

Các thoàn vào đậu đã xong

Cùng nhau tỏ nỗi đục trong sự đời

Đậu đây thế đã không xong

Rạng ngày sắm sửa một lòng trở ra,

Chèo khỏi một đỗi xa xa

Ghé đó vậy mà buồm lạt sửa sang

Ngó thấy một người đi ngang

Chân bước xuống thoàn miệng nói quá giang

Xưng rằng đệ tử Tây An

Thuở xưa dấu tích danh san còn đề

Vô ghe ngồi dựa trề bề

Cơm cá ê hề ăn hết một mâm,

Lòng ta nổi giận căm căm

Làm thinh chẳng nói sợ lầm thoàn sư

Ai ngờ là nỗi quá hư

Kiếm lời nó nói sụt sùi đưa đi

Dòm coi trong túi một khi

Chẳng thấy vật gì, kinh kệ cũng không

Phong trần chỉ với tay không

Có cái mỏ nhọn nói không thiệt thà,

Buồm loan phới nhẹ dong tà

Đến đó vậy mà Châu Đốc nghỉ ngơi

Trời chiều gió mát thảnh thơi

Ráng lên một đỗi ngang nơi Cái Dừng

Gặp thoàn Hai Võ mời mừng

Cùng nhau tỏ nỗi hỏi mừng một khi

Để lão Thầy Pháp làm chi

Đưa qua bên chợ vậy thì yên nơi,

Nói rằng: ông lập cùng tôi

Anh em bằng hữu khúc nôi sự tình,

Thoàn sang qua tới Vàm Kinh

Gạt nó thình lình lên đó đã an

Bây giờ mầy hết quá giang

Âu ta trở lại hoang mang tức thời

Cùng nhau hai chiếc tách vời

Chèo lê mát mái phút liền đã xa,

Một hồi tới Cù Lao Ba

Ghé lại lên nhà Hai Võ là tên

Bốn bên xem thấy vắng tênh

Cũng như ở chốn rừng xanh khác nào

Sông thời sóng bủa ào ào

Làng xã thể nào dễ ở cùng chăng,

Lần hồi ở đặng một trăng

Hai Võ nói rằng: qua núi Tà Lơn

Anh em ai nấy nấu cơm

Phơi khô một túi để mà mang theo

Phòng khi xuống núi lên đèo

Gặp buổi ngặt nghèo cơm ấy cũng no

Mảng còn ba liệu bảy lo

Để chờ mười sáu ta thời sẽ đi!

Dọn thoàn hai chiếc một khi

Sắm sửa vậy thì đồ đạc đem ra,

Hai Võ phân nói thiệt thà:

Kinh kệ áo dà để lại chốn đây

E khi đi có gặp Tây

Nó coi thấy đặng sắp bay không còn!

Tính thôi đã một buổi tròn

Bồng thoàn ra biển hãy còn canh hai

Hôm nay trông những ái hoài

Chèo lê mát mái thơ bài ngâm nga

Đêm khuya trăng tỏ sáng lòa

Rạng ra mới tới vậy mà Vàm Kinh

Đôi bên phường phố thinh thinh

Nam thanh nữ tú yến anh lời rành

Hiu hiu gió thuận trời thanh

Ba ngày đã đến Giang Thành là đây

Thoàn ghé đậu bến một giây

Hỏi thăm nhà này Cả Trị phải không?

Trên bờ nghe tiếng dưới sông

Chạy ra ngoài cửa ngó mong xuống thoàn

Bảy Đa coi thiệt rõ ràng

Bước lên đến đó vội vàng mừng thay

Cả Trị xem thấy mới hay

Hối trẻ này này làm vịt cúng đi

Cho cháu ta ăn một khi

Hỏi hết vậy thì ước đặng hồi lâu

Hỏi thăm khắp hết đâu đâu

Đường qua Cần Vọt bao lâu đến rày?

Người nào mà thuộc bằng nay

Tôi đây dẫn nẻo đưa ngay đó mà

Có người cũng ở trong nhà

Gã ấy vậy mà chính thiệt tên Nhâm

Đường đi nó đã nằm lòng

Tiên phuông dẫn lối đưa đàng thẳng ngay,

Tưng tưng trời rạng sớm mai

Ào ào hai chiếc vang tai tiếng người

Cùng nhau nói nói cười cười

Hối nhau tức thời hai chiếc dọn xong

Chèo vô rạch hẹp khó lòng

Đi một buổi tròn mới tới Cổ Chum

Thấy nhà họ ở chùm nhum

Dọn đồ một đống lùm xùm ngại nghi

Hối thoàn bây khá hồi qui

Rồi ta cất gánh sẽ đi vội vàng.

Xa xa vừa một dặm đàng

Trời đã lặn mất biệt ngàn không trông

Bây giờ còn hỡi minh mông

Biết đâu đình trú cũng không cửa nhà

Thôi ta bước vô rừng già

Ngủ đó vậy mà mai sáng sẽ hay

Ai ngờ vào đến cũng may

Gặp chỗ cưa ván bằng ngay mới rồi

Cùng nhau ngủ đặng một hồi

Giật mình thức dậy ngó trời coi sao

Cơm nước sắm sửa lao xao

Một lũ ào ào mới cất gánh lên

Ra đi phới nhẹ dường tên

Cụm rừng núi Tượng đã nên quá dài

Cùng nhau nói chuyện lai rai

Khi nó thò đạp ban ên không chừng

Cứ theo ngoài mé chân rừng

Thủng thẳng lần lần cho khỏi sẽ qua

Ngó thấy xóm nhà xa xa

Thẳng vô quan nói đặng ta xin tờ

Thất thơ vào đã đến nhà

Xin đặng vậy mà hiệu Ốc Nha Luông

Bây giờ cũng đã khỏi truông

Cất gánh lúp xúp chạy tuôn một hồi

Qua chợ Vung Trách vừa rồi

Ngó thấy mặt trời chen núi một khi

Bây giờ ta cũng hết đi

Ghé lại vậy thì gần chợ không xa

Mở túi mới lấy tiền ra

Mua vịt cùng gà mà cúng lấy may

Thịt rượu ăn uống no say

Hai vai rũ liệt, chân tay rụng rời

Tính mai gánh chẳng đặng rồi

Mướn xe ta ngồi đồ đạc chất lên.

Ai ngờ nằm đó ngủ quên

Đến khi trưa trật mới lên xe đò

Xe đi hai chiếc vo vo

Qua ngang núi Kếp mở đồ cho ăn

Nước nôi kiếm uống đã rồi

Lên xe nó chạy một hồi quá xa.

Bây giờ kể hết hội ta

Vừa trẻ vừa già mười sáu người đi

Xe vô đến đó một khi

Danh hiệu vậy thì là chợ Vung Bay

Hai bên cũng chẳng biết ai

Nói đi làm phước hôm nay thiệt thà

Bổn phố mời vô trong nhà

Cơm nước vậy mà mời dọn lăng xăng

Ngồi chơi một chập hỏi phăng

Ở đây có dễ làm ăn thế nào?

Chuyên nghề đi lưới đi cào

Mãn mùa rồi lại cắm sào mà chơi,

Hỏi rồi nằm xuống nghỉ ngơi

Rạng ra ta lại dạo chơi tứ bề

Đoái xem hải cảnh dầm dề

Thanh sơn lai láng đường về cõi Xiêm

Đất người tiếng nói như chim

Nghe thôi lặn hụp chẳng in một lời,

Ba mươi là bữa tối trời

Hương đèn cúng kiến sáng đời hồi quy

Bảy Đa ngồi lại không đi

Anh em vậy thì lại nói khá thương

Khác nào chiếc nhạn sẫm sương

Bước chân lên đường lụy hạ chứa chan.

Một mình ở lại đã an

Sỏi sành đâu sá, gian nan đâu nài

Dầu ta kết nghĩa đào mai

Sao bằng tâm kiểng Phật đài mà qua

Trước là khỏi đọa Diêm La

Thoát nơi hắc ám về tòa Thiên Thai

Vậy thời đã gọi là trai

Lòng ta ta biết, dạ ai ai tường.

Hôm nay nghe nói thường thường

Ở trong nước chảy có đường đi vô

Dạo chơi địa kiển Tần Đô

An Nam thời ít, người Ngô thời nhiều

Vật ăn đã rất mỹ miều

Lòng ta chẳng khứng muốn trèo lên non

Dầu ăn hột muối cũng ngon

Xin cho đắc quả hỡi còn thảnh thơi

Bây giờ những mảng ăn chơi

Đến sau già rồi lo ắt chẳng xong.

Ngó lên thấy núi mênh mông

Chùa Tiên trắng nõn như bông bán rồi

Huê Lan tòa núi hẳn hòi

Bệ cao đảnh thượng thiệt nơi gần Trời

Mây xa cuồn cuộn không rời

Gió xuân phất phất ta ngồi ước trông

Phải chi có phép thần thông

Thời tôi cũng nguyện thẳng xông lên rày.

Chủ nhà mới nói bằng nay

Dọn thuyền một chiếc lối này tôi đưa

Bây giờ trời cũng còn trưa

Sắm sửa lật đật cũng vừa vội chi

Thốt đoạn chân bước ra đi

Là ngày mùng chín vậy thời tháng Ba

Một đêm qua khỏi giang hà

Vào nơi Cam Chại chỗ này vô ra

Đây là gần núi thiệt thà

Có gò mối lớn gần mà bụi tre

Khá khen ai cũng khéo che

Cái am mọn mọn vắng hoe không người,

Bảy Đa xem thấy liền cười

Lòng mừng lại quá vàng mười ai cho

Bây giờ ta cũng ít lo

Anh em trở lại đặng lo kịp giờ

Thời may ta gặp tình cờ

Vào trong am ấy ngủ nhờ một đêm

Ai ngờ có chỗ vạt êm

Nằm chơi một chút ngủ quên đó mà.

Dậy liền nghe có tiếng gà

Cơm nước vậy mà sửa soạn đã an

Rồi ta cất gánh lên đàng

Lướt xông bờ bụi băng ngàn ra đi

Trải qua đèo núi dị kỳ

Ve kêu vượn hú ly kỳ vang rân

Lòng ta vui vẻ mười phần

Chân bước lần lần trời đã xế qua

Băng chừng mấy dặm bôn ba

Non cao chốn ấy nguy nga lạ lùng

Rao rao nước chảy đùng đùng

Chập chồng đá dựng liễu trung chen hàng

Đoái nhìn kiểng sắc rõ ràng

Sơn lâm thạch mộc rõ bày lao xao

Tây tây tượng tượng ào ào

Rất nhiều thú lạ biết bao nhiêu ngàn

Đá coi hình tựa như vàng

Nước trong cá lội nghênh ngang thiếu gì

Rồi ta xuống tắm một khi

Đoái nhìn trời đã Tây quy về rồi

Mau mau lần xuống một hồi

Ngó lên bàn thạch dạng ngồi người ta

Người tu nên mặc áo dà

Lại gần coi thiệt nhỏ mà trắng răng

Đầu thời không có bịt khăn

Vạc chừng tác hỡi cũng bằng hai mươi

Nhìn tướng diện mạo tốt tươi

Khác người thành thị, nét người đoan trang

Áo dà bận cái cũ dà

Tay cầm ống điếu rõ là như Tiên

Đầu đuôi gốc ngọn căn nguyên

Trình bày biện bạch ngửa nghiêng nhiều bề:

Đến đây may gặp đặng kề

Lại thầy thọ giáo theo về thoàn môn,

Bỗng đâu trời đã huỳnh hôn

Đêm vào động nội nấu cơm ăn rày

Nghỉ ngơi mai sáng sẽ hay

Tối tâm không nói bằng nay sự tình.

Phút liền trời đã bình minh

Rạng ra tỏ rạng nhật tinh chói lòa

Sư bèn mới hỏi sự nhà:

Thung nguyên, cô bác cùng là anh em

Chẳng hay hà xứ hà danh

Băng ngàn tầm đến non xanh chốn này?

Bảy Đa quỳ xuống bạch Thầy:

Quê tôi ngày rày ở tại Thuộc Nhiêu

Mẹ cha sau trước vắng hiu

Anh em cũng nhiều bát loạn xiêu cư,

Lòng tôi dốc đạo tầm sư

Lạy Thầy theo với nên hư nhờ Thầy

Tuổi tôi mới có chừng này

Chưa nơi kết tóc tỏ bày phân qua

Võ vừa xảo xảo năm ba

Văn tôi vậy mà cũng biết lem nhem.

Sư nghe lời nói khá khen:

Ở đây ta bảo cho quen đã mà

Năm Thân, mười bốn tháng Ba

Quy y cắt tóc vậy mà cho ngươi

Màu thoàn quét sạch tốt tươi,

Dạy hết mọi lời kinh kệ bày ra

Hắc y lại đổi cà sa

Cái tên đặt lại, hiệu là Ngọc Thanh,

Thấy ngươi cũng có lòng thành

Một kinh một quyển để dành cho con

Dầu mà xuống suối lên non

Tụng kinh chín tiếng chẳng còn vậy chi

Thôi con dạ chớ hồ nghi

Thầy truyền diệu pháp Thầy ra đi về.

Ngọc Thanh thảm thiết nhiều bề

Lạy Thầy ra về tôi ở lại đây

Hiu hiu gió thổi phương Tây

Bâng khuâng tưởng Phật, nhớ Thầy đòi cơn

Ngày ăn có một bữa cơm

Mấy thời kinh kệ hôm mơi cho nhuần.

Lần lần kể đặng hai trăng

Ở đây hiệu rằng là động Bò Hong

Học kinh học cũng đã xong

Lòng vui dạ muốn thẳng xông Liên đài

Tâm tâm thấy một đường dài

Lần theo nẻo ấy đi hoài đã lâu

Ai ngờ đi tới Suối Trầu

Dạo chơi khắp hết ai hầu làm sao

Thấy có nước chảy rao rao

Lần vô một chỗ đá cao tạo thành

Thuở xưa Trời cũng khéo sanh

Trên non có nước chảy quanh tứ bề

Mau mau âu kíp trở về

Lạy từ cựu động ta mà ở đây.

Đêm thanh nguyệt rạng hây hây

Vừa đặng tháng chầy Thầy mới về thăm

Băng ngàn qua động Bò Hong

Tiên tri đã biết là hồng ở đây

Liền về ở trước một giây

Sau lưng có cái túi đầy thiếu chi

Thuốc Tàu các vật xiêm y

Thầy trò mừng rỡ một khi đã rồi,

Sư rằng mới nói một hồi:

Ta đem ngươi ở tại nơi Trung Tòa

Thấy trên thủy động xa xa

Thạch bông cây trái đủ mà vật ăn

Bốn bề tòng bá lăng xăng

Liễu mai dã dượi nước trong có ngời,

Non cao xem thấy các nơi

Dạy hết mọi lời chớ khá lẳng lơ

Dặn dò chân tóc kẽ tơ

Hãy mà nhớ lấy những lời cùng ta,

Ngũ Linh một bộ đem ra

Truyền trao pháp bảo cũng là phòng xa

Dạ người giữ lấy thiệt thà

Tam sơn luật pháp ai mà dám đương

Diệu kinh học đặng mấy trương

Khá năng tụng lấy thường thường cho thông.

Dặn rồi Thầy mới ruổi dong

Một mình ở lại đã xong tư bề

Khát nước uống nước dưới khe

Đói ăn cây trái, tối về động Trung

Bây giờ cũng đã thung dung

Dạo chơi khắp hết đi cùng sơn lâm.

Lên đây tính đặng bốn năm

Một mình thanh vắng tiếng tăm khỏi người

Từ ta lên ở chốn này

Sớm khuya tích đức tháng ngày tu nhân

Cậy nhờ một vật hộ thân

Để sau cứu độ muôn dân khốn nghèo,

Dầu ai tiền của muôn ngàn

Không bằng Diệu Pháp, không bằng Ngũ Linh

Đi đâu có gặp yêu tinh

Xem thấy linh bửu thất kinh chạy dài

Giữ gìn sớm tối hôm mai

Một mình ngày tháng non đoài cũng vui.

Gẫm trong thế sự ngược xuôi

Nghinh ngang một thuở đọa thôi Diêm Phù

Sao bằng non núi ngao du

Thoát chân địa ngục khỏi tù Diêm La

Đời này nhiều quỷ nhiều ma

Cho nên Trời Đất khiến mà ngửa nghiêng

Còn nhiều năm lắm chưa yên

Nói chơi một chút người điên ở rừng

Đến nay báo lại nhãn tiền

Ít năm rồi cũng hết phiền tấm thân

Bây giờ đời khổ muôn phần

Thôi thôi chớ nói dương trần làm chi

Lòng ta còn hỡi hồ nghi

Thiên cơ ai dễ nói đi hết lời.

Nghĩ nào mà nói chuyện đời

Còn lo một nỗi đền bồi thâm ân

Xưa ta ở xứ Ba Giồng

Nay đà về đặng non Thần xa khơi

Nhìn xem khắp hết nơi nơi

Liễu dường tòng bá, mai phơi nhụy vàng

Cớ sao trong dạ bàng hoàng

Âu là sắm sửa băng ngàn trải qua

Liền lên một đỗi xa xa

Ngó xem phong cảnh rất đà nên vui

Một mình đi ngược đi xuôi

Thinh thang một cõi là nơi lâm ngàn

Nào ai đặng biết chốn này

Vui mới tỏ bày kể hết nguồn cơn

Này đây thiệt đến Cao Sơn

Thấy cây ngũ sắc tốt hơn hóa vàng

Mờ mờ xem thấy thiệt đồng

Đó là thượng cảnh thú cầm lạ thay

Thất thơ qua khỏi một ngày

Tầm lên bàn thạch ta bày kinh ra

Tụng rồi nghe có tiếng ca

Ngâm câu nguyệt diệu thiết tha lạ lùng

Giọng cao, giọng thấp, giọng trung

Hay đã quá chừng hết bực nào hay

Phút liền trời đã rạng ngày

Vắng hiu sau trước không nghe tiếng người.

Đến đây coi dạng gần Trời

Bạch thạch có ngời mây phủ trên thinh

Bốn phía xem thấy bình minh

Chỗ này hiển tích anh linh thường thường

Đứng xa coi chẳng đặng tường

Lại gần thấy thiệt là vườn đủ cây

Mít, dừa, xoài, chuối dẫy đầy

Huệ, lan, lài, cúc nở ngày chen hoa

Trường sanh, hồng cẩm, mồng gà

Mẫu đơn, lài, lý, cùng là bông trang

Lăng xăng kiểng vật có hàng

Chẳng biết mấy ngàn kể hết đặng đâu!

Dạo chơi một chập hồi lâu

Xem thấy một chỗ hào sâu vô cùng

Bốn bề đá dựng bịt bùng

Tốt đã vô cùng rộng rãi thảnh thơi

Trong có bàn ghế các nơi

Mấy cây thạch trụ tạc chơi long hình

Cửa ngõ chạm trổ tứ linh

Lớn đại thình thình trắng nõn như bông,

Ngoài xem ruộng đặng một công

Có bình phuông đá cao lên hai tầng

Ba cây dựng trước sầm sầm

Coi lại thiệt nhằm quế mộc trầm hương

Kỳ nam thơm nức bốn phương

So dưới thế thường đâu có bằng đây

Một mình ngồi tựa biên Tây

Gặp đặng chỗ này dạ ước hết trông

Bây giờ đầu tiết mùa đông

Đến đây ta ở cho xong một bề,

Chỗ này hết chỗ nào bì

Chẳng thiếu vật gì bàn ghế láng trơn

Dẫu cho dinh dãy đâu hơn

Có con chim đờn dắn dỏi nhặt khoan

Tối nằm nghe tiếng chuyển vang:

Thoàn tăng lên ở chưa an đặng rày

Ở chơi vài bữa thì quày

Bước qua năm Mẹo Phật Trời mới phân

Bây giờ còn hỡi mâu trần

Hợi niên qua Mẹo cũng gần không xa!

Ào ào nghe tiếng người ta

Cúi đầu quỳ lạy sáng ra tối dời

Hừng hừng vừa rạng chân trời

Một mình lui gót nhớ lời nguồn cơn.

Tuy là ở chốn lâm sơn

Ví như thiềng thị đâu hơn đặng nào

Quýt cam chí những hồng đào

Mảng cầu, lê, lựu dẫy đầy dọc ngang

Tưởng là đất núi khô khan

Hay đâu có cái đại giang tốt rày

Nước trong leo lẻo ai tày

Đôi bên cẩm thạch rõ bày vui thay

Đời xưa cổ tích đến nay

Không ai đi tới mà hay làm gì

Vui sao thủy tú sơn kỳ

Đứng tại sông này bạch tượng lội qua

Ngó thấy mình gã trắng lòa

Nhìn hai con mắt đỏ mà như son.

Coi chơi đã một buổi tròn

Dạo qua bưng đá đương còn lăng xăng

Phút đâu gió thổi đá lăn

Thần Tiên rõ hiện giáng lâm ban ngày

Cổ chừng vạt quá năm tay

Tiếng nói ngày rày như sấm rang rang

Chỗ ở bằng phẳng như trang

Hai bên lá vàng chính giữa có sân

Vạt chừng lớn đặng một công

Có cái bàn thạch thẳng xông lên ngồi

Hét lên một tiếng như lôi

Hỏi hết mọi lời đâu dám đến đây?

Cúi đầu quỳ xuống thưa ngay:

Tôi nay lạy Phật bằng nay lạc đường!

Thần Tiên nghe nói khá thương

Dặn dò tự sự tư lương mặc tình

Phút liền trời tối bất kinh

Dựa mình vào chốn thạch bàn nghỉ ngơi,

Sáng ra coi khắp nơi nơi

Thần Tiên dạy bảo mấy lời đã thông

Lạy từ ta mới thẳng xông

Về nơi chỗ cũ ngó mong gần vời

Cũng là tỏ đặng sự đời

Vào trong thạch tự mấy lời ngâm nga.

Bây giờ kể núi lớn ra

Phía Đông vậy thì tại nước Tần Vương,

Phía Tây Núi Lớn là đường

Còn một ngày đường đi tới Môn Cao,

Phía Nam mặt biển lao xao

Một buổi đi vào tới nước Xiêm Môn,

Dạo chơi đã sáu tháng tròn

Hãy còn hướng Bắc ngày rày chưa đi.

Thốt thôi ta mới hồi quy

Cảnh thiên nhiên mới lạ y như là

Suối vàng có rắn mãng xà

Vảy nó thiệt thà bằng cái mâm thau

Chừng đi có gió trước sau

Ào ào cây sát rạt nhau tưng bừng,

Trở về qua núi Nam Vưng

Gặp con Tây Lửa phừng phừng khạc ra

Chừng khi nó khạc sáng lòa

Đụng cây lốp bốp ngã mà làn khan,

Thẳng qua khỏi núi Huê Lan

Gặp con Nhơn Tự rõ ràng để tên

Đứng xa nghe nó rống rền

Đầu người mình thú đã nên lạ lùng

Chân beo nó chạy đùng đùng

Trừng hai con mắt lạnh lùng như sao

Trên đầu nó có chóp mào

Dài hơn ba sào đen hắc như than

Thấy ta nó muốn làm ngang

Phải dùng Diệu pháp bão bùng bay ra

Đùng đùng tẩu thạch phi sa

Sơn lâm, thảo mộc, động ngàn chuyển vang

Dầu cho mày có tài ngang

Tao dùng Linh bửu cũng tàn sát ngay

Nó gầm một tiếng vang vầy

Nhơn Tự phen này cho nhớ đừng quên

Co đầu nó chạy dường tên

Chui xuống hang đá không lên biệt ngàn,

Rồi ta lạc tới suối vàng

Gặp ông Thần tướng rõ ràng lớn thay

Kể xong chuyện đã mấy lời

Về đây chỗ cũ vậy thời nghỉ ngơi

Bây giờ ở đã thảnh thơi

Thảo ra một bổn để đời hậu lai

Ngày sau nối lại còn dài

Bao giờ về kiển Phật đài mới thôi.

Kể từ ở động Trung Tòa

Lên Vân Cao động nay là tứ niên

Dưới đời thế sự đảo điên

Non Tiên ta ở việc chuyên tu hành

Bốn bề núi bịt như thành

Đồng sông cũng có Trời dành thuở xưa

Động Cao nương náu sớm trưa

Dạo chơi thong thả gió mưa quản gì

Đoái nhìn kiểng vật một khi

Liễu dương, tòng bá, trầm kỳ khắp nơi

Hứng tình ngoạn kiểng vui chơi

Rừng tòng thanh vắng khác nơi cõi trần,

Trải xem mấy lớp non Thần

Đảnh cao chốn ấy đã gần cõi Tiên

Tranh cầm sáo quyện tương liên

Giọng cao giọng thấp nghe liền câu ca

Thanh cao đờn tiếng cũng hòa

Vui thay hơn quá trong tòa đế vương

Mùi hương thơm nhẹ bốn phương

Ở đó thường thường ba bữa đều nghe

Rạng ngày sau trước vắng hoe

Phép linh người lại áng che nhãn tiền.

Nhớ xưa Thầy có dạy truyền

Chú khai tiên động phút liền niệm lên

Hồi lâu ngó lại một bên

Hai tòa đá lợp đã nên lạnh lùng

Cửa thời cây đã bịt bùng

Bạch thạch lót cùng một đỗi xa xa

Trường xuân kiểng đứng song hòa

Kìa cung Cát Phụng, nọ tòa Thanh Long

Hồ dài cá lội nước trong

Chữ đề Cát Phụng, Thanh Long rõ ràng

Dầu ai tiền của muôn ngàn

Khó làm cho đặng hai hàng điện cung

Xem coi sau trước đi cùng

Gần trưa ta lại gốc tùng nghỉ ngơi,

Gần trong tiên cảnh thảnh thơi

Ngọ thời tán thực, Mùi lơi giấc hòe

Bỗng đâu văng vẳng tai nghe

Rào rào trận gió mây che mịt mờ

Một hồi lẳng lặng như tờ

Ngó lên bàn thạch đặng giờ bữa ăn

Rõ ràng nhiều món lăng xăng

Mâm đầy mỹ vật, kỳ trân mỗi mùi

Một mình nghĩ tới nghĩ lui

Của ai mà để cho tôi trên này

Bèn nghe tiếng nói vang vầy:

Đãi sư một bữa đặng rày hồi quy

Nghe lời ta nói ăn đi!

Những đồ vật dụng dị kì lạ thay

Hột cơm lớn đại ngón tay

Rượu đôi ba thứ liền say tức thì

Gẫm cho thành thị khó bì

Chẳng thiếu món gì quý vật thỏa thuê

Món nào xem thấy cũng mê

Ăn đã chẳng hết chán chê thiếu gì

Uống ăn liền ngủ li bì

Tỉnh rồi thức dậy trời thì huỳnh hôn

Vội vàng lật đật bôn chôn

Âu là sắm sửa đăng môn tọa thoàn

Tinh thần sau trước vững vàng

Để thông một cửa qua đàng Tây phương.

Hiu hiu phảng phất hơi hương

Gió đưa khí thoại tuyết sương đâu này

Ngọc ngà diệu trác dồi mài

Trông chờ đến cửa Liên Đài mới an

Long đình hươu đỏ chan chan

Chập chồng trăm cặp, vạn ban hằng hà

Đôi ngàn bửu điện kim sa

Thanh tàn ngọc bệ, liên hoa trùng trùng

Phau phau bạch hạc đứng cùng

Hào quang ánh chói lan cùng khắp nơi,

Bốn phương coi chẳng thấy trời

Phây phây mây bạc sáng ngời dưới trên

Thình thình chuông khánh hai bên

Thiên trù tống thực dâng lên rõ ràng

Tiên nga mỹ nữ chật đàng

Dâng rồi lạy tạ đền vàng lui ra

Lên xe tán phụng về tòa

Ngọc Hoàng phán dạy ai mà dám say

Cửa ngoài không đặng vãng lai

Tuy là cực lạc đố ai cho tường

Mấy ông đại lực châu thường

Kim cang bá vạn ngoài tường đứng giăng

Tay cầm như cái mặt trăng

Cái chi không biết thường hằng chiếu ra

Luận coi trong cõi sơn hà

Công phu ai có đặng mà đem lên

Qua rồi phới nhẹ dường tên

Trở về chốn cũ không nên ở chày.

Bây giờ thoàn đã gần Thầy

Dùng thêm quý vật mình này sửa sang

Thiền rồi liền mở nhãn quang

Khai ra các nẻo mối đàng phân minh

Nằm nhờ ngủ trước Long Đình

Rạng mai ta sẽ thượng trình một khi

Phải mà ở đặng chỗ ni

Rèn lòng vàng đá không đi cõi trần

Liền nghe tiếng nói gần gần:

Chí công mài sắt để phần cho đây

Bao giờ khỉ chạy vào cây

Hùm kêu ba tiếng, gà đều gáy lên

Ghi lòng cho nhớ đừng quên

Rạng mai trở lại không nên lấy xoàn!

Tưng tưng vừa ló ác vàng

Cuốn đồ vào túi mở đàng hồi quy

Bôn ba phản chỉ một khi

Trông chừng chốn ấy có khi gần vời

Luận theo coi hướng mặt trời

Đoái nhìn ngó thấy một người nữ nhi

Đứng trên bàn thạch một khi

Tay chống cây gậy bích y rõ ràng

Tóc cài bận cái củng vàng

Vạt chừng tác hỡi còn đàng thơ ngây

Ta liền bước lại một giây

Coi người thế sự lên đây chuyện gì

Thấy sao nhan sắc dị kì

Vóc so dương liễu, mặt thì đào hoa

Hình dung tuấn tú nõn nà

Trăng thu nguyệt rạng ai mà dám đương

Còn e một nỗi yêu nương

Phải dùng Linh bửu mới tường đục trong,

Thôi người chíp miệng cười rân

Hào quang rơi nổi sáng giăng nơi ngàn

Lạy Bà thượng cõi Tòa vàng

Tôi nay lầm lỗi chuyên đàng ngu si!

Quăng đồ xuống đó liền quỳ

Giây lâu phúc thấy ngồi thì tòa sen

Đôi bên tỏ rạng như đèn

Trên thời ánh xuống khắp miền sơn lâm

Chữ đề hiệu trước Quan Âm

Làu làu sắc diện cá trầm nhạn sa

Dưới thời rực rỡ liên hoa

So hơn người ở bửu tòa Thượng Thiên,

Dầu cho đệ nhất Chúa Tiên

Phau phau mặt ngọc tự nhiên không bằng

Tư bề xem thấy chớp giăng

Rơi rơi như lửa lăng xăng lạ lùng

Tiếng nghe như gió đùng đùng

Thinh không đi mất lạ lùng sợ thay!

Tôi liền đứng dậy chắp tay

Tứ phương mới lạy bằng nay vội vàng

Ngó lên chốn cũ thạch bàn

Vắng yên chẳng thấy rõ ràng như xưa.

Ghi lời dặn bảo khá tua

Tánh lành ta ở, hơn thua mặc người

Luận coi thế sự trong đời

Bãi bui ngoài miệng, ít người tánh chơn

Cùng là rõ đặng nguồn cơn

Trở về chốn cũ như đờn lên dây.

Phút liền về đã tới đây

Vào Vân Cao động tỏ bày ngâm nga

Năm Mùi hướng Bắc trải qua

Khi đi mười bữa nay ta về gần

Bây giờ ít muốn xuống trần

Chép ra một cuốn mười phần không sai,

Sự đời mặc ý gái trai

Có lòng tầm đến Bồng Lai tu hành

Chỗ nào núi bịt như thành

Đi qua cho khỏi sau đành gặp ta

Từ đồng qua đó còn xa

Vạt chừng cũng đặng đôi ba dặm đàng

Ai mà qua đặng thanh nhàn

Thiên niên bất lão rõ ràng như xưa

Ngày ăn có một bữa trưa

Thanh hoa cây trái thời ưa bốn mùa

Có nơi sơn tự bốn mùa

Quý vật những đồ bửu bối trân châu

Ai mà tầm kiếm đặng đâu

Phước may đi gặp, biết đâu mà tầm!

Mười ba cho đến bữa rằm

Hai bên đờn thổi âm thầm vui chơi

Chói lòa ngọc đúc những người

Bên thời nhi nữ, bên thời nam nhơn

Khác trong thế tục phàm nhân

Các điều khác hết muôn phần chẳng in

Làm lành niệm Phật kỉnh tin

Hương đèn trà quả giữ gìn lòng ngay

Thanh nhàn một cõi vui thay

Sớm chơi phong kiểng, tối bày đờn ca

Gần gần chẳng có đâu xa

Mấy đời cho thấy người ta đi nhầm

Ví như trăng tỏ đêm rằm

Mây kia che phủ tối thầm các nơi

Ta đà tỏ hết mọi lời

Thảo ra một bổn để thời hậu lai

Năm Mùi mùng chín tháng Hai

Xem chơi gặp kiểng dồi mài kiếm cung,

Rày mừng xa tiếng thế gian

Ta Bà một thuở âm cung khỏi về

Say vui thượng đảnh sơn kỳ

Khác nào thành thị, vậy thời biển sông

Ngày sau ai có gắng công

Nối làm ít lúc đại đồng cũng xinh,

Nôm na lộn lạo sử kinh

Dám khuyên thượng trí, dám khinh quê mùa

Văn chương chi sãi ở chùa

Sao bằng thành thị nhiều đồ vật ngon

Ai mà có vợ có con

Đừng coi giảng ấy thon von một mình,

Từ ta đến chốn Thiên Đình

Tẩu nơi thiền thị lánh trình bụi nhơ

Sao bằng đảnh núi phất phơ

Kiểng tiên vật lạ cậy nhờ nghỉ ngơi







           GIẢNG LANG THIÊN


Lang Thiên một kiểng chép chơi

Non cao đảnh thượng thảnh thơi vô cùng

Hiu hiu gió thổi trùng phùng

Phất phơ liễu yếu lạnh lùng lòng mai

Mùa xuân tới kiểng lầu đài

Tháng Giêng mùng chín thi tài hùng anh

Tứ vi mây phủ nhiễu đoanh

Bồng Lai một cảnh hữu danh tư bề

Kể từ Phú Quốc mới về

Long Thoàn lên ở dựa kề hai năm

Dạo chơi mấy điệu tri âm

Tỏ lời sau trước mấy năm phản hồi

Phận mình trong sạch đã rồi

Đào Tiên tạm thực về ngồi cõi xa

Dương trần húy tự tên Đa

Cõi Tiên vốn thiệt hiệu là Ngọc Thanh

Ngày ra chơi chốn rừng xanh

Tối về kinh kệ cửi canh mặc người

Thung dung thong thả chơi bời

Lánh khỏi việc đời mới gọi trượng phu!

Ví như tiết chói trăng thu

Chí công mài sắt ngao du cõi ngoài

Trồng sen một phút ngán thay

Đặng về cửu phẩm Liên đài Tây phương

Cõi ngoài không có Âm Dương

Cũng không mưa nắng tuyết sương đến mình

Thuở xưa lời nói Thiên Đình

Nguyền tu chánh đạo nên tình mới đi

Dương trần xuống đó một khi

Rèn lòng vàng đá tri tri tạc lòng

Thoàn ta đương chạy giữa dòng

Nào ai bái chạy lâm tòng thoàn xiêu

Trời chiều gió mát hiu hiu

Ngồi coi vạn lý thoàn xiêu cũng nhiều

Không đi đậu bến bập bều

Trong thoàn sạch quét mấy điều kim ngân

Lại thêm mắc nợ Dương trần

Ham vui một thuở mười phần khó thay

Lòng khơi che đặng mới hay

Tách dòng hải thủy vui say trong vời

Khát nước nhờ có sương trời

Đói ăn rong biển thiệt đời nhàn du

Ví như trường hội chư nhu

Một khoa rớt hết chơn tu chẳng còn

Công trình đọc sách gầy mòn

Ham vui đào mận vuông tròn chẳng xong

Sao bằng giữ phận sạch trong

Bảng vàng chiếm đặng bướm ong sá gì

Đem mình về chốn kinh kỳ

Áo cơm khỏi tốn phước thì mẹ cha

Gặp cơn gió thuận mưa hòa

Kiểng xuân tươi tốt đậm đà thiên nhiên

Đói lòng ăn quả đào tiên

Khát ta uống nước trong thuyền ma ha

Băng chừng hải giác sơn nha

Non cao trải khắp về tòa Bửu Châu

Dưới đời ai dễ biết đâu

Lao xao buổi chợ không âu đến mình

Dập dìu chơi quán Ngũ Đình

Rộn ràng trong sạ chẳng tình nguyệt hoa

Khán coi dưới cửa Diêm La

Thấy trong ngục tối người ta cũng nhiều

Sông Ngân, Ô Thước đội Kiều

Huống người chẳng biết mấy điều trầm luân

Sao bằng bích thủy non ngân

Vui thay một thuở lẫy lừng đờn ca

Đôi bên giao cửu song hòa

Nam thanh nữ tú người ta khác thường

Ở ăn phép tắc kính nhường

Nam nam, nữ nữ tuyệt đường ái ân

Mặt huê mày liễu thanh tân

Hình dung yểu điệu mười phần nõn na

Ba mươi trở lại không già

Nói năng ngay thẳng thật thà như ghi

Dương trần cũng có khi đi

Giả làm bần tiện nữ nhi theo người

Nói năng diễu cợt vui cười

Đố ai biết đặng là người ở đâu

Ví như biển thẳm non sâu

Vàng thau lộn lạo theo người lao xao

Trở về chốn cũ non cao

Tốt tươi nhan sắc như sao trên trời

Trai thời đội mão tú tài

Gái thời trâm dắt lược cài nghiêm thay

Trâm rung, phượng múa, bướm bay

Trong tay hương bội rỡ mình trân châu

Áo bào rực rỡ màu ngâu

Thúy ba dợn sóng cao lâu sáng lòa

Ấy là bổn phận đàn bà

Còn trai thanh sắc ai mà dám phen

Áo mặc tay có hoa sen

Cẩn xoàn sáng rực tợ đèn chớp giăng

Đôi bên nhật nguyệt lăng xăng

Long Lân Quy Phụng mặt trăng chói lòa

Dầu cho thái tử trong tòa

Khó bì cho đặng người mà non cao

Trên đầu đội mão tóc bao

Thanh tân nam nữ lao xao vui vầy

Trong lưng không có buộc dây

Trước sau hai tấm như mây sắc vàng

Ấy là bổn phận các chàng

Còn thiệt chánh điện một nàng tiên nga

Nàng ấy vốn thiệt cõi xa

Ngọc Thoàn tên ả, quản coi các nàng

Trên đầu đội cái ngạch vàng

Trâm dắt hai hàng cao thấp bốn cây

Trâm rung phụng múa xoay xoay

Dịu dàng gót bước trên mây rõ ràng

Theo phò tiên nữ sau nàng

Cẩm Hương che quạt mỗi đàng phân minh

Xuống rồi thổi ống trường thinh

Đâu đâu tựa lại thưa trình thấp cao

Tiệc bày yến đãi lao xao

Đờn ca xướng hát rượu đào rượu dâu

Bá Huê tửu nấu lâu lâu

Uống vào tươi tốt đâu đâu vui cười

Gẫm trong vật thực lạ đời

Ăn vào thơm dẻo của người thượng thiên

Đãi trong nam nữ chư tiên

Ngâm ca nguyệt diệu liên miên chơi bời

Bánh làm như thể da trời

Ăn vào dẻo nhẹo thơm mùi kỳ nam

Tròn tròn như thể trái cam

Ngoài da xanh lẻo, trong làm như bông

Lạ lùng xạ ướp hương thơm

Ví như thế sự bì không đặng nào

Bánh làm bông lựu, hồng đào

Bánh như vỏ quế ăn vào cay cay

Bánh làm như thể bàn tay

Thỏ thẻ gấp vào nhưng lại ngay ra

Ấy là thiệt của tiên nga

Còn vật ẩm tửu kể mà hết đâu

Con chi như thể bồ câu

Hai chân trắng nõn trên đầu như son

Bắt làm một tộ hai con

Ăn vào thơm ngọt, béo ngon vô cùng,

Con chi như thể con sùng

Ăn vào cũng khỏe lạ lùng vô tri,

Rượu thì một dĩa sáu ly

Khô hươu, khô thỏ thịt thà có ngăn

Bạch kê xào với đậu tương

Chặt ra lớn nhỏ thanh tương gia vào

Chả nem chẳng thiếu món nào

Trà ngâu giúp tiệc uống vào một ly

Ba năm hội yến một kì

Ai mà trễ nải tội thì không dung

Nam thanh nữ tú anh hùng

Thi tài văn võ đùng đùng lao xao

Nữ nhơn thiệt đúng tài cao

Phi phù diệu kiếm luân đao rõ ràng

Tới lui tấn thoái nhẹ nhàng

Gập ghềnh khấp khởi chân càng bước mau

Nhảy cao tọa thấp trước sau

Tả xung hữu đột rất mau quá chừng

Hội rồi lặng lẽ như tờ

Ai về đường nấy một giờ tiêu tan

Ngày sau thế cũng chẳng an

Trước ta phải tính phải toan trau dồi

Chớ đòi Tiên Thánh mà thôi

Dứt loài súc nghiệt một hồi tanh banh

Lập làm quan tướng vô danh

Mảng tham tiền bạc xây quanh cõi trần

Mấy đời cho đến non Thần

Mấy khi mới đặng được gần kiển Tiên

Loan đao phong kiếm lẫy lừng

Trâm rung phụng múa tưng bừng bướm bay

Người Tiên thiệt đúng tài hay

Bay cao đáp xuống bằng nay vẹn toàn

Chừng thâu cắm lại một hàng

Đố ai nhổ đặng đứng làm trưởng huynh.

Ngọc Thanh nghe nói hữu tình

Tụng câu thần chú một mình xông ra

Hai tay chắp ấn Nữ Oa

Tụng câu Diệc Địa nhổ mà mới lên

Ngàn năm chín kiếp không quên

Nhờ ơn Thái Ất học nên phép này

Nữ nam ai nấy đâu đâu

Cả kêu Bạch Ngọc đoạt thâu kiếm vàng

Trưởng huynh đã đáng rõ ràng

Hội sau ta sẽ lập đàng trận trung

Treo đáo khắp hết bốn non

Ai mà vô đặng anh hùng mới nên

Ghi lời cho nhớ đừng quên

Ít năm tôi cũng học nên phép này

Vui chơi ước đặng ba ngày

Ai về đường nấy tới kì thiên lai

Mặc tình ai dễ ép ai

Muốn lên cảnh Phật hôm nay làm lành.

Lang Thiên kiểng ở như thành

Bồng Lai một cảnh Trời dành thuở xưa

Đến rồi không biết sớm trưa

Mây che bốn phía gió mưa mịt mờ

Ước lên cho đặng một lần

Lưới mê ai giữ sao gần cõi Tiên

Long thoàn đóng ở tự nhiên

Chẳng bì cõi Phật quán Tiên cũng bằng

Bốn bề tòng bá lăng xăng

Liễu mai rực rỡ đá giăng quảng hàng

Ấy là thiệt động Long Thành

Lang Thiên bên nọ, suối vàng bên kia

Đại động đá bạc như bia

Cổ hình vạn vật dựa kề Huê Lan

Chập chồng chất ngất chang chang

Chẳng biết mấy ngàn kể tạc đặng đâu

Đã nên kiểng vật sẵn sàng

Thanh Long, Bạch Hổ các lâu tòa liền

Lăng xăng hình dạng ngồi âu

Tối thời coi tợ như đèn tam linh

Đố ai dò biết sự tình

Đào Nguyên một cụm, Thiên Đình xuống lên

Trước kia bàn thạch có tên

Song song hai tấm, hai bên hai hàng

Một bên chữ Thánh rõ ràng

Một bên Tiên tự hai đàng khác nhau

Kì lân, Sư tử trước sau

Tô hình phụng tán sáng lòa kim ngân

Lung lăng một cõi thanh tân

Khắp hết xa gần toàn những trân châu

Dưới đời ai dễ biết đâu

Thành danh chánh quả mới thâu đem về

Song song chữ tạc hai bên

Cõi trần ly loạn dầm dề huyết lưu

Dầu cho trí dũng tài mưu

Tử mà vô hối báo cừu đặng đâu

Ôi thôi chẳng có bao lâu

Thiên cơ một khắc cạn sâu thời thường

Đừng nghe theo lẽ phi thường

Rủ nhau mà thác lấp đường bỏ thây

Ngày sau người ở trên mây

Trận đồ thiết lập ngày sau mới rồi

Thấy đời Trần Hạ thương ôi

Quân thần phụ tử rã rời bốn phương

Dưới Trời cũng có Âm Dương

Cổ kim trị loạn lẽ thường xưa nay

Nợ đời có trả có vay

Vinh như bông bí một ngày héo khô

Trắng đen nhờ có phấn tô

Chừng khi hết phấn ra đồ trả treo

Lạ chi cáo đội lốt beo

Đến chừng mất lốt chèo queo như chồn

Lao xao như sóng dưới cồn

Một hồi hết nước tích tồn cá tôm

Làm sao tiết rạng danh thơm

Chói danh Tần quốc tiếng đồn Sở bang

Anh hùng nghĩa khí trung cang

Trải ô thủy thạch lãnh trang ít người

Tang bồng hồ thỉ đổi dời

Làm sao cũng đợi mấy lời Thánh Tiên

Núi Thần tạo lập mấy niên

Cầu linh, Tiêu điện, Tây thiên cõi trần

Ẩn thân ở chốn non Thần

Bỗng đâu thượng cõi đem bài vạn lôi

Canh ba niệm Phật đương ngồi

Cả kêu một tiếng Thanh hồi Thượng Thiên

Vội vàng trong dạ chẳng yên

Trực nhìn tiên tự vạn niên thơ đề

Ngoài thời tám chữ giao kề

Phước hiền tu đức băng về càn môn

Chí làm rán đặng một cơn

Ra tay đỡ hổ danh thơm muôn phần

Học theo kinh phép lần lần

Sửa sang tánh hạnh ân cần sự tu

Đương thời tuyết chói trăng thu

Gió mưa mịt mịt mù mù núi non

Hai mươi tháng Bảy vuông tròn

Coi thơ trí hóa dạ còn thanh minh

Tiên ông giáng xuống thình lình

Hóa làm một trận lôi đình chuyển vang

Trước đi một bức trướng màn

Thanh đồng hai sứ quản hàng tiên nga

Mịt mờ mây phủ sương sa

Gió mưa chuyển độ phong ba rần rần

Một giờ về đến non Thần

Thoàn môn Long động ân cần lạy ông

Rõ ràng thượng cõi thanh tân

Chân nhân phân dạy mười phân tỏ tường

Văn thơ diệu võ khác thường

Trải qua biển thánh qua đường rừng nhu

Trau dồi thao lược công phu

Tùy cơ ứng biến như Cù hóa Long

Ngày sau các nước như ông

Tranh tài hào kiệt hô phong đổi dời

Gió thanh ngó thấy da trời

Bốn phương tám hướng dưới đời lao xao

Ra tài biển thẳm non cao

Thiên thơ con thuộc ông trao phép thần

Lánh mình cho khỏi cõi trần

Chừng nào Bạch Ngọc đặng gần sẽ hay

Bây giờ lông cánh non thay

Đến sau hỏa diệm ngày rày khó toan

Còn đương sấm chớp chuyển vang

Lôi quanh sắc lịch khắp ngàn gió mưa

Giếng sâu dây vắn gàu thưa

Chừng nào gặp đặng người xưa mới tường

Học đòi tiền thói mọi đường

Đồ chim trận rắn thường thường điểm trang

Anh hùng một cõi dương gian

Còn theo chư quốc cả gan đại tài

Bay cao luyện thấp trên đài

Tùng phong nhi khứ như loài điểu manh

Hình người lớn lớn thinh thinh

Trong mình có cánh gẫm tình lạ thay

Hiệu xưng là nước Ma hay

Hỡi còn một nước bốn tay ba đầu

Đứt rồi hườn lại không sao

Lầm thương liền lại cạn sâu cũng lành

Hiệu xưng là nước Quách Thành

Nó còn ở núi dựa kề biển Đông

Giáp kề cùng nước Xiêm Hung

Kẻ qua người lại hội đồng anh em

Cùng nhau ăn nói đã quen

Thực máu ẩm huyết chẳng hèn dữ thay

Thần cung nỗ lực bốn tay

Bắn ra trăm mũi gió đưa cũng nhầm

Các loài cầm thú chết oan

Đem về ăn sống ào ào như mưa

Gẫm trong chư quốc khó đua

Tên đưa trăm dặm một lô trở về

Thinh thinh đất ruộng tư bề

Nẻo qua Xuyên Quốc đường về Ma Hay

Còn nhiều Tàu loạn lắm thay

Cửu thập lục quốc đấu rày tài cao

Bắc phương một nước mà tài

Nó thời có phép hỏa hào thổi ra

Khói bay khắp hết gần xa

Núi non mờ mịt sóng hòa biển Đông

Nắm dây lòi tói bằng đồng

Quăng ra năm dặm hãi hùng dữ thay

Trong mình nó có một tay

Mặt mày xanh lét bằng nay như chàm

Thung dung chẳng có việc làm

Ăn thời cây trái trên ngàn chứa chan

Ở bên núi bạc núi vàng

Xê qua một đỗi có đàng ngã ba

Bon bon dặm thẳng xa xa

Đến nơi hiệu quốc Câu La dị kỳ

Mặt mày như cát đen sì

Trên đầu như khớp, tóc thì như chông

Tài hay xuống biển xuống sông

Chung đi xuống nước mênh mông tối ngày

Sức người ai chẳng dám tề

Đòi cơn ngươn đấu hơn rày ngàn cân

Ở ăn lạnh lẽo mười phần

Áo quần chẳng có truồng trần khá thương

Tháng ngày chịu những tuyết sương

Nhẹ nhẹ ra tới thường thường hải tân

Giao hòa giải nưới Ca Lân

So bề tài lực cân phân cũng bằng

Mặt mày có vện có vằn

Hiệu xưng Ca quốc người bằng con trăn

Việc làm trên cạn dước sâu

Cá tôm đỡ dạ biết đâu bạc tiền

Tướng người coi dữ lòng hiền

Không ai tranh đấu giáp miền Mã Cao

Vơi vơi biển bạc sóng xao

Đường qua Ca quốc nẻo về Mã Cao

Mờ mờ một cụm non cao

Huỳnh sào là núi dạm vào hướng Tây

Bá tòng đào mận trái cây

Xê lên một đỗi thành xây hai tầng

Thấp cao trên dưới lẫy lừng

Mành mành bỏ xuống ròng ròng hột châu

Thanh hoa kiểng vật đâu đâu

Nhân hình thủy tú một bần cầm tay

Đổ ra gió thổi giông bay

Hô phong hoán vũ chuyển đưa tư bề

Chừng thôi niệm chú thâu về

Xài đôi kiếm bạc giắt kề trong lưng

Hiệu xưng là nước Thoàn Chưng

Mặt mày vuông tượng tay chân dịu dàng

Lào lao Long Nữ các nàng

Qua cầu trăm nhịp hai hàng bủa giăng

Giữa cầu đường đá long chong

Kẻ qua người lại lăng xăng gập ghềnh

Dưới cầu nước chảy rập rình

Trên thời ca xướng tiếng đều hai bên

Sang qua cầu ấy là tên

Ba trăm sáu nhịp đã nên quá dài

Đất liền qua chốn lâu đài

Tinh Câu quốc hiểu cõi ngoài xa xa

Nhân hình nhất mục chẳng nga

Coi thấy dưới đất hơn ba thước rày

Đường đi ước đặng một ngày

Người mà coi thấy thiệt rày chẳng sai

Song song bốn cái lỗ tai

Mắt thời giữa trán, mũi dài một gang

Tay cầm một cái kiếm vàng

Phi ra một cái muôn ngàn đá tan

Rã ra sơn thạch làn khan

Sông Ngân là đó Ô Giang đội cầu

Kẻ qua bên nước cụt đầu

Thành đồng lũy sắt các lầu giăng giăng

Tư bề nhạc ngựa lăng xăng

Nam thanh nữ tú võ văn đua tài

Nam nhơn cầm cặp song dài

Đâm ra một cái đặng vài mươi công

Hóa ra hình dạng con rồng

Thâu về vốn thiệt là đồng với thau,

Nữ nhơn diệu pháp mau mau

Xê đôi kim tích trước sau vẹn toàn

Phi ra bay khắp cả ngàn

Chỉ đâu lấp đó rồng vàng chạy ngay

Các nàng tài phép cao tài

Nam nhơn ai dám sánh tài một khi

Giáp ranh qua nước Cao Ly

Thôi không nói nữa làm chi dông dài

Trở về Nam Thiện ai ai

Coi trong các nước phép tài làm sao

Nước nào vốn thiệt lao xao

Chẳng có đứa nào tài lực đều chi

Ô sào nước ấy một khi

Nó thời ở núi hay đi bán vàng

Ngọc ngà châu báu dư ngàn

Tài hay phá đá mấy ngàn cũng xong

Sức người vác đá như bông

Ngụ cư thạch cốc vốn không cửa nhà

Bao nhiêu ở chốn rừng già

Phép hay tài súng ai mà dám đương

Bắn ra một vị súng trường

Bao nhiêu cũng trúng khó lường đặng thay

Yên Vương, Xiêm quốc ra tay

Kéo hai muôn chẵn qua nay tranh hành

Đem theo mấy vị súng thành

Xây đồn làm lũy dựa gành Sa Long

Ô Sào vốn thiệt có công

Đốn cây phá đá đợi trông lên rày

Quân Xiêm thám thiệt bằng nay

Bắn lên ba bữa cháy rày sơn lâm

Ô Sào lẳng lặng vắng tăm

Để cho nó bắn ngả lâm chơi bời

Hừng hừng vừa rạng chân trời

Ô Sào tướng soái dậy mời các quan

Đem ra một vị súng toan

Bắn lên một tiếng chuyển vang oai cường

Bên xiêm thác ngã lấp đường

Chết hơn phân nửa vô thường còn chi

Còn bao nhiêu lại hồi quy

Trở về Xiêm quốc hết đi tranh giành.

Xưa ta lánh tục lên ngàn

Nay đà rõ đặng các hàng chư vương

Kể ra khắp hết bốn phương

Còn theo bát loạn thảm thương đổi đời

Gió đưa cách một phương trời

Bây giờ tính đã đặng mười bảy năm

Nương theo đức Phật Quan Âm

Phước nhờ Bồ Tát mấy năm thanh nhàn

Non cao rừng vắng xa ngàn

Dạo chơi vị thủy trải đàng lãnh sơn

Thung dung chẳng cõi nào hơn

Trăng sao làm bạn, suối đờn anh em

Thể tình mặc thích chê khen

Coi trông để ý nhìn xem sự đời

Nên hư hệ ở trên trời

Thiên cơ ai dễ tỏ lời người hay

Ví như chim mới tập bay

Đủ lông mới biết tường rày nẻo xa

Dù khi luân chuyển can qua

Khi không muốn có có ra một giờ

Hiếu Trung hai chữ phụng thờ

Lâm tòng dưỡng tánh đặng nhờ tấm thân

Vui lòng ta mới tỏ phân

Hợi niên thất ngoạt trung cân giữa chừng

Muốn đi gánh nước trong rừng

Giếng xa dầu khó cũng lần mà đi

Học theo tánh hạnh Từ Bi

Phước may cũng đặng hồi quy Thiên Đường

Tu hành cho biết kỉnh nhường

Ngày mà liền đóng, tối trời lại treo

Còn đương chuyển vận làm thêm

Hai mươi tám cửa tựa đèn linh tiêu

Cao lên mấy trượng phiêu phiêu

Tạc hình Điểu phú Long kiều Lân giao

Châu sa chớp sáng như sao

Lăng xăng Phụng đứng, lao xao Quy nằm

Sáng giăng tơ nguyệt bữa rằm

Mảng coi phong cảnh nhật trầm về Tây

Quang minh tỏ rạng vầy vầy

Chiếu ra khắp hết cung mây đền rồng

Trên lầu ánh ngọn đèn hồng

Dưới đàn ca xướng giọng đờn thanh tao

Hơi hình tiếng thấp tiếng cao

Công sai tuyệt đỉnh bậc nào cho hơn

Bình câu bích thủy thanh sơn

Ngân câu cổ tích thuở đời Thượng Ngươn

Nghe rồi tỏ hết nguồn cơn

Rạng ngày minh lý sạch trơn mấy lời

Hừng hừng nhật xuất dần thời

Điểm trang y phục lạy người Thượng Ngươn

Lạy rồi lui gót dời chân

Cứ theo lời dặn thiệt hơn để lòng

Liền theo kẹt đá xây vòng

Lê viên huê quả lâm tòng thiếu chi

Rạng ngày qua hướng Ly đài

Xem thấy các vật trong ngoài vạn thiên

Có đời cổ tích lâu niên

Biết đâu mà kể của Tiên lạ rày

Coi rồi ước đãi nửa ngày

Trở về thứ chấn thấy bày tiệc ăn

Rỡ ràng bích ngọc lăng xăng

Chán vàng nhật thực lo ăn sáu người

Luận coi các vật dưới đời

Chẳng giống một món của người Thượng Ngươn

Thanh thanh tịnh tịnh đâu hơn

Dầu mà phong võ chẳng cơn hề gì

Trung đô kéo một đại kỳ

Phong ba chuyển động tức thì liền tan

Mà rồi hết bức tràng phang

Mây xa cuồn cuộn khắp ngàn gió mưa

Trăm huê thờ thớ nở đua

Lâu lâu chữ tạc hiệu chùa Bình Thiên

Một cột đứng giữa trung thiên

Lưỡng nghi, tứ tượng, bát tiên giáp vòng

Các nơi xích tuội kim lòng

Huê quang chớp chói cẩn ròng ngọc châu

Kim sa làm cấp đâu đâu

Dưới bàn bạch thạch coi lâu có ngời

Trên làm nhật nguyệt chuyển đời

Luận đi bốn phía ngó thời bình trung

Đền làm cửu phẩm liền cung

Hai mươi tám cửa kim chung treo đầy

Khắp trong thế giới cõi này

Càn Khôn đủ hết kể rày đặng đâu

Thượng Ngươn hạ bút ít câu

Ông vua có bụng thiêu sầu giông lên

Dần niên từ ấy mới thành

Thối ra căn giáp vô đền năm khoanh

Bây giờ còn hỏi sanh linh

Dê đương ăn cỏ chạy quanh xa đường

Dặm dài sớm tối thường thường

Nhảy lên ba bậc đắc tường cổ nhân

Kim nhật Tàu loạn nguồn cơn

Theo đi luận lại chẳng cơn nào bình

Cheo leo luống trọng khắp non

Kiếm nơi cho vắng gẫm tình mới ngoan

Trải miền sơm lãnh thời an

Chánh trung toàn vẹn hiển vang ai tề

Cúi đầu lui gót ra về

Tạm nơi viên hạnh tiệc bày ngâm nga

Đói lòng hoa quả nại hà

Nội trong ba bữa thì ra xuất hành

Đâu đâu xa cảnh bình an

Chí tâm gần đặng mới đành dạ ta

Bằng chừng lãnh hạt xông ra

Non Tiên đã trải, núi Thần lại qua

Nhắm chừng châu động của ta

Dòm coi chẳng thấy còn xa chưa gần

Nghêu ngao sớm tối lần lần

Hai ngày chẳng thiết ân cần dời chân

Coi chơi vạn hải thiên sơn

Kìa non nọ nước đâu hơn đặng nào

Tắm mây, chải gió, bợn bào

Đất trời khuyến điểm trăng sao soi lòng

Vì vì một cõi lâm tòng

Mờ mờ kiểng vật hơi trầm thơm tho

Vui lòng chẳng luận đói no

Càng đi càng khỏe chẳng lo sợ gì

Đoái nhìn liễu yếu dậm hòe

Địa cảnh này thiệt gần kề Châu Thiên

Mau mau về đặng nghỉ yên

Chậm chậm sẽ tính việc riêng ta về

Tính suy mải mải dặm trường

Ở ăn độ lượng thường thường dừng sau

Nếu mà lòng một dạ hai

Mấy đời cho đến Bồng Lai đặng nào

Ngụ cư Sơn Lãnh một ngày

Xuất ngôn vô độ đọa đày chẳng không

Tuy là non núi mênh mông

Xét soi chẳng sót mảy lông chỗ nào

Mặc ai lòng dạ cách kiêu

Thiên Môn, Địa Ngục lẽ nào liệu toan

Tu hành mỹ hiệu Thanh An

Thảo ra một bổn thế gian truyền đời.


 Hết 


     Viết tại Tà Lơn

      Ngày 9 tháng Hai, năm Mùi

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kinh ông tiều lão

Tri lai bửu tích

Dưới bóng cọi tùng